Nhành Hoa Lê-ki-ma Trên Đất Tù
Chuyện kể về những ngày tháng cuối cùng và khoảnh khắc hy sinh lẫm liệt của người con gái đất đỏ – Anh hùng Võ Thị Sáu. Trước họng súng của kẻ thù tại pháp trường Côn Đảo, chị không hề run sợ, ánh mắt kiên cường và tiếng hát trong trẻo của chị đã trở thành nỗi khiếp đảm của những kẻ hành quyết.
Mùa hoa lê-ki-ma nở rộ khắp vùng Đất Đỏ (Bà Rịa) cũng là lúc cô thiếu nữ Võ Thị Sáu hăng hái tham gia vào đội công an xung phong. Mới mười bốn, mười lăm tuổi, với dáng người nhỏ nhắn nhưng vô cùng lanh lợi, chị Sáu đã dũng cảm thực hiện nhiều trận đánh táo bạo, ném lựu đạn tiêu diệt các tên ác ôn, làm đảo lộn các cuộc càn quét của thực dân Pháp tại địa phương.
Trong một trận đánh năm 1950, chị Sáu không may bị địch bắt. Sau nhiều tháng tra tấn dã man bằng đủ mọi ngón đòn tàn độc nhất nhưng không khuất phục được ý chí của người con gái trẻ, thực dân Pháp đã hèn hạ tuyên án tử hình chị khi chị chưa đầy 18 tuổi. Để tránh làn sóng phản đối của dư luận, chúng lén lút chuyển chị ra nhà tù Côn Đảo – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian".
Buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, bầu trời Côn Đảo xám xịt, những con sóng dữ dội đập vào gành đá như tiếng khóc than của biển cả. Địch áp giải chị Sáu ra pháp trường hàng dương.
Nhìn thấy chiếc cọc gỗ và hố đất sâu đã đào sẵn, chị Sáu vẫn bước đi với phong thái vô cùng ung dung, mặt ngẩng cao, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào những tên đao phủ đang run rẩy tay súng. Giữa không gian u uất của nhà tù, chị cất tiếng hát. Chị hát bài Tiến quân ca, hát những bài ca cách mạng với giọng ca trong trẻo, cao vút, át cả tiếng xích sắt loảng xoảng dưới chân.
Khi tên chúa đảo ra lệnh cho lính tiến lên dùng băng đen để bịt mắt chị lại, chị gạt phắt đi và dõng dạc nói:
"Không cần bịt mắt tôi! Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Cả toán lính lê dương sững sờ trước khí phách của người con gái Nam Bộ. Tay chúng run lên, không ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của chị.
Khi tên chỉ huy hô lớn lệnh bắn, chị Sáu không hề né tránh. Chị lấy hết sức bình sinh, hét vang giữa đất trời: "Đả đảo thực dân Pháp!", "Việt Nam độc lập muôn năm!", "Bác Hồ muôn năm!".
Tiếng súng nổ vang, chị Sáu ngã xuống, nhưng đôi mắt chị vẫn mở to hướng về phía biển Đông, nụ cười như vẫn còn vương trên môi. Đêm đó, những người tù Côn Đảo đã thức trắng, họ hát vang bài ca ca ngợi người con gái anh hùng.
Võ Thị Sáu ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, nhưng chị đã để lại một huyền thoại bất tử. Hình ảnh người con gái cài nhành hoa lê-ki-ma lên mái tóc, hiên ngang hát vang trước họng súng quân thù đã trở thành biểu tượng kiêu hùng nhất của một "thời hoa lửa", thắp lên ngọn lửa đấu tranh âm ỉ nhưng mãnh liệt trong lòng hàng triệu người con Việt Nam.



