Nhành Lan Rừng Trên Đỉnh Quảng Bình
Dưới bầu trời rực lửa của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, có những câu chuyện tình yêu và lý tưởng đã hóa thành bất tử. Dưới đây là câu chuyện về hai người trẻ tuổi tại một "tọa độ lửa" trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.
Vào mùa hè năm 1968, tại Trọng điểm A Tờ trên con đường 20 Quyết Thắng thuộc tỉnh Quảng Bình, tiếng máy bay phản lực gầm rú và tiếng bom nổ chậm dường như chưa bao giờ dứt.
Trần Vĩnh Khang, một chàng lính lái xe quê ở làng Cự Đà, Hà Nội, vừa điều khiển chiếc xe tải Zil-130 vượt qua "túi bom" để tiến về phía Nam. Gương mặt anh sạm đen vì khói súng và bụi đường, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc dưới ánh đèn gầm mờ ảo.
Phía trước anh, giữa những hố bom còn bốc khói nghi ngút, là tiểu đội thanh niên xung phong đang khẩn trương lấp đường cho xe qua. Người chỉ huy là Nguyễn Thụy An, một cô gái có đôi mắt sắc sảo nhưng nụ cười hiền hậu, quê ở vùng đất đỏ Nam Đàn, Nghệ An.
Khi xe của Khang phải dừng lại chờ san lấp mặt đường, anh nhảy xuống cabin, đưa cho An một phong lương khô và bi đông nước mát.
"An này, xong đợt này anh về đơn vị, nhất định sẽ viết thư cho em. Nếu hòa bình, anh sẽ đón em ra thăm hồ Gươm." – Khang nói, giọng anh át cả tiếng gió ngàn.
An đón lấy bi đông nước, mồ hôi nhễ nhại trên trán nhưng ánh mắt lấp lánh niềm tin. Cô lấy từ trong túi áo trấn thủ ra một nhành lan rừng nhỏ vừa hái được trên vách đá:
"Anh Khang giữ lấy cái này. Lan rừng Trường Sơn bền bỉ lắm, bom đạn không làm nó héo được đâu. Anh đi chân cứng đá mềm, hàng phải vào đến đích nhé!"
Bất thình lình, tiếng còi báo động rít lên. Máy bay B-52 ập đến. Khang vội vã đẩy An vào hầm chữ A ven đường, còn anh lao về phía chiếc xe để bảo vệ số hàng nhu yếu phẩm quan trọng.
Bom nổ. Mặt đất rung chuyển như muốn vỡ vụn. Khói bụi mù mịt che lấp cả ánh trăng khuya. Khi đợt oanh tạc qua đi, An lao ra khỏi hầm, gào thét tên Khang. Giữa đống đổ nát, chiếc Zil-130 bị vỡ kính chắn gió, nhưng Khang vẫn bình an. Anh bước ra từ buồng lái, tay vẫn nắm chặt nhành lan rừng đã nhuốm bụi trường chinh.
Họ không có nhiều thời gian để yếu lòng. Khang lại nổ máy, tiếng động cơ gầm vang hòa cùng tiếng hát của các cô gái thanh niên xung phong đang hối hả thông đường.
Câu chuyện của Trần Vĩnh Khang và Nguyễn Thụy An chỉ là một trong hàng vạn chương hồi của "Thời hoa lửa". Họ đã yêu, đã sống và hy sinh tuổi trẻ của mình tại Quảng Bình đầy nắng gió, để những chuyến xe luôn tiến về phía trước, vì một ngày độc lập không xa.
Hòa bình lập lại, người ta vẫn kể về một nhành lan rừng khô được ép cẩn thận trong cuốn sổ nhật ký của một người cựu chiến binh già, như một minh chứng cho sức sống mãnh liệt giữa những năm tháng rực cháy nhất của lịch sử dân tộc.



