Cựu Thanh niên xung phong

NHÀNH MAI RỪNG TRONG LÀN KHÓI BOM

Hải Phòng10/01/2026Bùi Văn Quân (xã Khúc Thừa Dụ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Mùi khẽ chạm tay vào vết sẹo dài trên khuỷu tay, mỗi khi gió heo may về, nó lại nhắc bà về một cái Tết năm 1971 tại ngã ba Đồng Lộc. Năm đó, bà mới mười chín tuổi, là tiểu đội trưởng của một nhóm nữ TNXP có nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ vững mạch máu giao thông.

Giữa đại ngàn Trường Sơn, khái niệm "Tết" khi ấy thật xa xỉ. Không hoa đào, không bánh chưng, cũng chẳng có áo mới. Đơn vị của bà chỉ có những hố bom đỏ loét và tiếng máy bay gầm rú trên đầu.

Gần đến đêm giao thừa, cả tiểu đội hội ý nhanh ngay trong hầm chữ A. Bà Mùi nhớ lại:

"Hồi đó, chúng mình bảo nhau: Dù có chết cũng phải ăn một cái Tết cho ra trò, để lũ giặc biết dân mình không biết sợ là gì!"

Vì không có lá dong, các cô gái đã dùng lá chuối rừng gói cơm nếp lẫn với đậu xanh do các anh lái xe Trường Sơn tặng. Thay vì thịt lợn, nhân bánh là một ít lương khô bẻ vụn. Nồi bánh là một chiếc thùng phuy đựng dầu đã rửa sạch. Lửa nấu tận dụng chính những cành cây khô bị bom đánh gãy.

Đêm ấy, tiếng bom vẫn nổ ở phía xa, nhưng trong căn hầm nhỏ, mùi nếp thơm dịu nhẹ bắt đầu lan tỏa. Các cô gái trẻ ngồi quây quần, người vá áo, người tết lại tóc cho nhau, át đi tiếng pháo cầm canh của kẻ thù bằng những bài hát vang dội núi rừng.

Đúng lúc gần sang năm mới, một anh lính lái xe dừng lại bên trạm, trao cho tiểu đội một nhành mai rừng cánh trắng muốt (loại mai rừng Trường Sơn). Anh nói vội: "Tặng các em, quà Tết từ phía Nam gửi ra đấy!" Bà Mùi cắm nhành mai vào vỏ quả đạn pháo rỗng, đặt trang trọng ở góc hầm. Giây phút giao thừa, không có pháo hoa, chỉ có ánh chớp từ những quả bom tọa độ phía chân trời. Cả tiểu đội đứng dậy, nắm chặt tay nhau hát bài "Câu hò bên bến Hiền Lương". Nước mắt hòa lẫn với nụ cười, họ nhớ mẹ, nhớ quê hương, nhưng ánh mắt ai cũng rực cháy niềm tin vào ngày thống nhất.

Bây giờ, cứ mỗi dịp Tết đến, bà Mùi lại nhìn lên bàn thờ, nơi đặt tấm ảnh cũ mờ nhòe của những người chị em năm ấy. Nhiều người trong số họ đã nằm lại nơi đại ngàn, không kịp nhìn thấy mùa xuân hòa bình đầu tiên.

Với bà, cái Tết ở Trường Sơn năm ấy là cái Tết đẹp nhất—một mùa xuân của tuổi trẻ, của tình đồng chí sắt son và của nhành mai rừng kiên cường nở giữa làn khói đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn