Cựu chiến binh

Nhành phong lan trên vách đá

Trong một lần làm nhiệm vụ giữa núi rừng Trị Thiên khốc liệt, một nhành phong lan mọc trên vách đá đã trở thành món quà tinh thần đặc biệt đối với những người lính trẻ. Câu chuyện giản dị nhưng giàu cảm xúc ấy vẫn được ông Lưu Văn Thành nhắc lại như một ký ức đẹp của thời hoa lửa.

Khánh Hòa17/06/2026Võ Trần Kim Yên (Chi đoàn thôn Chấp Lễ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1973, đơn vị trinh sát của ông Lưu Văn Thành đóng quân trong một khu rừng thuộc phía tây Thừa Thiên. Sau nhiều ngày liên tục bám địa bàn, anh em ai nấy đều mệt mỏi. Những cơn sốt rét rừng, những bữa cơm độn sắn và tiếng bom đạn đã trở thành chuyện quen thuộc.

Trong tổ trinh sát có chiến sĩ Nguyễn Văn Khải, quê ở Bắc Giang, người ít nói nhưng rất yêu thiên nhiên. Mỗi lần hành quân qua những cánh rừng già, anh thường dừng lại ngắm những cánh hoa dại ven đường.

Một buổi sáng, khi cả tổ đang leo qua một vách đá để tiếp cận điểm quan sát mới, Khải bất ngờ phát hiện một nhành phong lan màu tím nhạt đang nở giữa khe đá.

Anh reo lên:

– Các anh nhìn kìa! Giữa đá khô mà hoa vẫn nở đẹp quá!

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Khải cẩn thận tách một nhánh nhỏ mang về lán. Anh dùng chiếc bi đông thủng làm chậu, buộc lên cành cây trước cửa hầm.

Đồng đội trêu:

– Giữa chiến trường mà cậu còn làm vườn à?

Khải cười:

– Hoa còn nở được giữa bom đạn, thì mình cũng phải sống vui và tin vào ngày mai chứ!

Từ đó, mỗi sáng thức dậy, cả tổ đều nhìn ngắm chậu phong lan nhỏ. Những ngày mưa rừng kéo dài, Khải còn che lá chuối lên để hoa khỏi dập.

Ông Lưu Văn Thành nhớ lại:

“Chúng tôi chẳng có gì quý giá, nhưng chậu phong lan ấy khiến ai cũng thấy lòng nhẹ nhõm. Nó như nhắc rằng sự sống và cái đẹp vẫn luôn hiện hữu, dù chiến tranh khốc liệt đến đâu.”

Một đêm, pháo địch bắn vào khu vực đóng quân. Sau khi mọi người di chuyển đến nơi an toàn, Khải quay lại tìm chậu hoa. May mắn thay, nhành phong lan vẫn còn nguyên.

Anh nâng niu chậu hoa rồi nói:

– Còn hoa là còn hy vọng.

Câu nói ấy khiến cả tổ bật cười giữa những giờ phút căng thẳng.

Mùa xuân năm 1975, đất nước thống nhất. Trong lần gặp mặt đồng đội nhiều năm sau, ông Lưu Văn Thành kể rằng Nguyễn Văn Khải đã trở thành một người làm vườn ở quê nhà. Trong khu vườn của mình, ông Khải vẫn dành một góc nhỏ để trồng những giò phong lan rừng.

Ông Thành xúc động nói:

“Nhành phong lan năm ấy không chỉ là một bông hoa. Nó là biểu tượng của niềm tin, của sức sống và của tuổi trẻ chúng tôi trong những năm tháng thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhành phong lan trên vách đá | Câu chuyện thời hoa lửa