Nhành Thảo Thơm Nơi Đại Ngàn
Nhành Thảo Thơm Nơi Đại Ngàn
Nhành Thảo Thơm Nơi Đại Ngàn
Có những thanh xuân không gửi lại nơi giảng đường, không gửi lại nơi phố thị, mà gửi lại trên những tuyến đường gập ghềnh bom đạn, nơi mà lứa tuổi mười tám, đôi mươi hòa vào dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử dân tộc. Cô gái trẻ Phan Thị Thao ngày ấy cũng mang theo một trái tim rực cháy như thế bước vào cuộc chiến.
Sinh ra vào một ngày mùa thu tháng Chín năm 1953 , khi đất nước còn oằn mình trong khói lửa, Thao lớn lên với tình yêu quê hương thấm đẫm trong từng tấc đất Tài Đại. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, người con gái tuổi đôi mươi ấy đã gác lại những ước mơ riêng tư, khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện, dấn thân vào nơi bom cày đạn xới.
Chiến trường những năm tháng ấy khốc liệt vô cùng. Những cung đường ra mặt trận luôn là mục tiêu đánh phá điên cuồng của kẻ thù. Nhưng bất chấp hiểm nguy, Thao cùng đồng đội vẫn ngày đêm bám trụ. Đôi tay con gái vốn dĩ mềm mại, nay chai sạn vì cuốc xẻng, vì những lần vác đá vá đường, mở lối cho những đoàn xe ra tiền tuyến. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, cô gái ấy vẫn giữ vẹn nguyên nụ cười lạc quan, tiếng hát át tiếng bom, sưởi ấm cả một vùng đại ngàn buốt giá.
Hòa bình lập lại, giặc tan, Thao trở về với cuộc sống đời thường, nhưng một phần xương máu của cô đã vĩnh viễn gửi lại nơi chiến trường xưa. Tấm thẻ thương binh với tỷ lệ thương tật 21-60% không chỉ là chứng nhân của một thời oanh liệt, mà còn là vết sẹo khắc sâu những hy sinh thầm lặng của người con gái Tài Đại năm nào.
Giờ đây, khi mái đầu đã bạc theo năm tháng, mỗi bận gió trở trời, những vết thương cũ lại đau nhức nhối. Thế nhưng, trong đôi mắt của người con gái thời hoa lửa ấy, ngọn lửa của lòng yêu nước và niềm tự hào về một thời oanh liệt chưa bao giờ tắt. Cô chính là nhành thảo thơm, âm thầm tỏa hương, nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời đại mà những người trẻ đã sống, đã yêu và hy sinh cao đẹp đến thế.



