Nhập ngũ đi lính
Xin chào, em tên là Nguyễn Ngọc Tố Uyên hôm nay em đến đây để thay mặt ông ngoại em 1 cựu chiến binh kể lại 6 năm nhập ngũ đi lính của ông tại đảo Cồn Cỏ nơi đã từng xảy ra trận chiến khốc liệt để bảo vệ được đảo
Xin chào, em tên là Nguyễn Ngọc Tố Uyên hôm nay em đến đây để thay mặt ông ngoại em 1 cựu chiến binh kể lại 6 năm nhập ngũ đi lính của ông tại đảo Cồn Cỏ nơi đã từng xảy ra trận chiến khốc liệt để bảo vệ được đảo.
Hôm nay nghỉ học em được lên nhà ông bà chơi. Thời tiết dạo này hay lắm, ban ngày thì nắng nhưng ban đêm trời rất giá lạnh, bà em bèn nhóm một nồi than đỏ và em cùng ông bà ngồi sưởi ấm, thì ông em nói :“ Hồi xưa đi lính mùa đông lạnh cóng người, có được ngồi bếp như này đâu”
Thế là em và bà ngoại em được nghe Ông ngoại kể chuyện đi lính năm xưa gian khổ như thế nào, ông kể rằng :
Ông em tên là Đoàn Văn Tuyến, hiện nay đang sống và làm việc tại thôn Cao Cựu, Xã Nam Gianh. Ông tham gia nhập ngũ ngày 23-3 năm 1979, lúc ấy bọn lính Trung Quốc đang đánh phá Việt Nam ở biên giới và Hải đảo nhằm xâm lược nước ta, ông nhận lệnh khẩn được điều ra đảo Cồn Cỏ bến Hải Bình Trị Thiên, nơi ấy là 1 căn cứ mà các thế lực Pháp và Mỹ từng làm bàn đạp để đánh vào Vịnh Linh Quảng Trị , chắc nếu đánh Trung Quốc thì cũng làm bàn đạp để chúng có thể nhòm ngó vào đảo nên ông được điều ra đảo ngay lúc đó .
Sáng ngày 15-5 năm 1979 con tàu rời bến chở 42 chiến sĩ được điều ra đảo trong đó có ông. Khi thuyền cập đảo mọi người đều say sóng nhưng ông vẫn tỉnh táo, kèm theo nỗi nhớ nhà nhớ quê hương, nhớ đất liền. Sáng ngày 16-5 năm 1979 ông được điều về đơn vị đảo bộ thuộc bộ chỉ huy quân sự đảo được phân công làm tiểu đội trưởng tiểu đội thông tin báo vụ, là 1 người lính sống trên đảo được vinh dự là hòn đảo 2 lần được tặng danh hiệu anh hùng 3 lần được Bác Hồ Gửi thư khen.
“ Cồn cỏ nở đầy hoa thắng trận
Đánh cho tan xác giặc Huê Kì ”
Đến năm 1980-1981 Ông làm trung đội trưởng phụ trách 40 đồng chí lính thu gom Hải Phòng, Thanh Hóa, Hà Tỉnh trong huấn luyện đào tạo có gặp nhiều khó khăn nhưng 2 năm đều hoàn thành xuất sắc nhiện vụ, 2 năm liền nhận danh hiệu chiền sĩ thi đua.
Năm 1982-1984 do yêu cầu nhiệm vụ cấp bách nên điều Ông làm trung đội trưởng pháo binh hướng chủ yếu quan trọng nhất của đảo, về khó khăn nhất phải canh gác cả ngày lẫn đêm, thường xuyên bám đảo bám trận địa 24/24, khó khăn nhất về lương thực, thực phẩm, do thời tiết mưa rét nên tàu không ra được đảo nếu ra được cũng không thể cập bến được nên cán bộ và chiến sĩ phải dùng sắn và hạt bo bo, củ chuối, thân đu đủ thay thực phẩm qua tháng ngày khó khăn là thế nhưng người lính đảo luôn luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao phó.
“ Không tiếng trẻ thơ khóc gọi mẹ nơi đây
Không dấu dép bàn chân con gái
Chỉ nghe tiếng sống rì rầm ngày đêm vỗ mãi
Một âm thanh gửi trọn tràn đêm
Tổ quốc nơi đây nổi nhớ đất liền ”
Đến năm 1985 Ông được điều về tiểu đội trinh sát, nơi ấy được gọi là mắt thần của đảo mà Thái Văn A được tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân tại đội ấy.
“ Thái Văn A không quên bon đạn mịt mù
Anh vẫn trên chòi cao quan sát ”
Và cùng năm đó ông được lệnh phục viên cuộc đời ông tròn 6 năm sống tại đảo, chôn vùi tuổi xuân vì đảo nhỏ yêu thương mang tên đảo Cồn Cỏ.
Em rất tự hào vì có 1 người ông là cựu chiến binh, ông thường hay kể cho em nghe nhiều câu chuyện về những ngày tháng ông sống trên đảo và câu chuyện trên chỉ là tóm tắt lại 1 phần kí ức mà ông nhớ về những hành trình 6 năm sống trên đảo Cồn Cỏ cùng đồng đội những người anh hùng dành trọn tuổi xuân để bảo vệ đất nước và có những người đã hi sinh để cho đất nước chúng ta “ Độc lập – Tự do – Hạnh phúc ” như bây giờ.


