Nhát Búa Cuối Cùng Trên Cầu Chu Lục
Nhát Búa Cuối Cùng Trên Cầu Chu Lục
Trong thời kỳ chiến tranh phá hoại miền Bắc, Cầu Chu Lục (thuộc huyện Hương Khê, Hà Tĩnh) là cây cầu gỗ – sắt trọng yếu nằm trên tuyến đường 15A. Cây cầu bắc qua một dòng sông sâu, là mạch máu giao thông nối liền hậu phương hậu cần lớn với vùng lửa Quảng Bình. Nhằm vây hãm tuyến đường tiếp viện này, không quân Mỹ liên tục dội xuống khu vực cầu hàng loạt trận bom phá hạng nặng.
Túc trực bảo đảm an toàn cho Cầu Chu Lục là Đội Công binh C3 thuộc Ty Giao thông Hà Tĩnh. Trong đó, anh Lê Văn Thiết (21 tuổi) là người thợ mộc tài hoa, nổi tiếng với sự nhanh trí và khả năng thao tác sửa chữa cầu phao, cầu gỗ nhanh thoăn thoắt giữa mưa bom.
Đêm ngày 14 tháng 9 năm 1968, một đợt Oanh tặc tàn khốc dội xuống khu vực Cầu Chu Lục. Một quả bom phá rơi sát chân cầu làm móng phía Nam bị rung chấn mạnh, hai đầm gỗ đỡ nhịp chính bị nứt gãy hoàn toàn. Đúng lúc đó, một đoàn xe xích chở xe tăng và đạn pháo hạng nặng đang tiến rất gần bến sông, đòi hỏi cầu phải được gia cố xong trước khi trời sáng để kịp hội quân vào mặt trận miền Nam.
Trong đêm tối mịt mùng, khói bom khét rẹt, anh Thiết cùng tiểu đội công binh lập tức lao ra nhịp cầu gãy. Để gia cố đầm gỗ bị nứt, họ phải dùng các thanh thanh đà sắt chèn dọc thân gỗ rồi tán chặt các bu-lông lớn bằng búa tạ.
Mưa pháo sáng rực bầu trời, máy bay địch quay lại vòng gầm rú, thả tiếp bom bi rải thảm xung quanh trận địa. Mảnh bom văng rát mặt gỗ. Một quả bom nổ ngay gần mạn cầu khiến chiếc cọc tiêu bị hất văng, anh Thiết bị mảnh bom găm trúng đùi và mạn sườn, máu chảy xối xả làm đỏ thẫm chiếc áo bảo hộ.
Mặc cho đồng đội ôm lấy gào khóc đòi đưa vào hầm sơ cứu, anh Thiết kiên quyết gạt ra. Biết rằng nếu dừng tay, nhịp cầu sẽ không đủ sức chịu tải cho đoàn xe nặng sắp tới, người lính công binh trẻ cắn chặt môi nén đau, hai tay ôm lấy chiếc búa tạ nặng 8kg.
Giữa tiếng gầm hú của máy bay và tiếng nổ đinh tai nhức óc, anh Thiết dùng hết chút sức lực cuối cùng, giáng từng nhát búa nanh nát vào chiếc chốt sắt cuối cùng trên nhịp cầu.
"Kịch! Kịch! Kịch!" – ba nhát búa vang lên đanh gọn, khóa chặt đầm gỗ gia cố. Ngay khi chiếc bu-lông cuối cùng vào đúng khớp an toàn, anh Thiết mới kiệt sức gục xuống trên mạn cầu.
Chỉ ít phút sau, đoàn xe tăng và khí tài quân sự nặng rần rật lăn bánh an toàn qua Cầu Chu Lục tiến vào chiến trường. Anh Lê Văn Thiết đã hy sinh ngay trên nhịp cầu đêm ấy, nhưng nhát búa cuối cùng của anh đã đi vào huyền thoại, giữ vững mạch máu giao thông bất tử cho Tổ quốc.



