Nhát cuốc phá mìn và con đường của thanh xuân
"Mồ hôi rơi trên đá tảng thời bình vẫn mang vị mặn y hệt như mồ hôi rơi trong giao thông hào thời chiến. Chỉ khác là nó ươm mầm cho những nụ cười chứ không phải những tiếng nấc nghẹn."
"Mồ hôi rơi trên đá tảng thời bình vẫn mang vị mặn y hệt như mồ hôi rơi trong giao thông hào thời chiến. Chỉ khác là nó ươm mầm cho những nụ cười chứ không phải những tiếng nấc nghẹn."
Những năm 80, Phong Hải ngổn ngang hố bom và mìn vướng nổ. Để mở một con đường mòn an toàn lên nương cho đồng bào, tiểu đội công binh của ông phải đổi bằng không biết bao nhiêu mồ hôi và máu. Đất đá cứng ngắc vì bị nung trong nhiệt độ của bom napan. Mỗi nhát cuốc chim bổ xuống là nảy đom đóm mắt, hai bàn tay rộp lên những bọng nước to như quả quất, vỡ ra tứa máu xót tận óc. Mở được mười mét đường an toàn, có khi mất đứt cả một ngày trời ròng rã căng thẳng.
Nhìn lại cái khí thế hừng hực của buổi ra quân phát động phong trào xây dựng đường giao thông nông thôn hồi mùng 4 tháng 4, dải đất từ Tả Thàng đi Nậm Phảng rộn vang tiếng cười nói, ông thấy tự hào khôn tả. Thanh niên Phong Hải bây giờ vung cuốc, san gạt đất đá không phải trong nỗi nơm nớp lo sợ tử thần rình rập, mà trong niềm hân hoan mở ra những cung đường bê tông phẳng lỳ. Cái sức vóc tuổi trẻ mười tám, đôi mươi ngày xưa dùng để gỡ mìn, phá đá giữ chốt; nay được các cháu dùng để trải dài những con đường no ấm. Bản chất của sự cống hiến vẫn vẹn nguyên, chỉ là bức tranh đã nhuốm màu rực rỡ của tự do.



