Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nhát Kiếm Cắt Nỗi Đau, Mở Đường Máu

không rõ

Phú Thọ08/07/2026Đoàn xã Tu Vũ - Tỉnh Phú Thọ (Đoàn xã Tu Vũ - Tỉnh Phú Thọ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 9 năm 1950, Chiến dịch Biên giới Thu Đông mở màn bằng trận đánh lớn vào cứ điểm Đông Khê — một "mắt xích" quan trọng trên tuyến phòng thủ đường số 4 của thực dân Pháp. Đồn Đông Khê được xây dựng trên đồi cao, bao bọc bởi hàng rào dây thép gai chằng chịt và những lô cốt bê tông kiên cố, họng súng đại liên lúc nào cũng lăm lăm nhả đạn.

La Văn Cầu, chàng thanh niên người dân tộc Tày quê ở Cao Bằng, khi ấy mới 18 tuổi. Anh nằm trong tổ xung kích mang bộc phá, nhận nhiệm vụ vô cùng hiểm nguy: mở đường máu phá thủng hàng rào và lô cốt mẹ để đại bộ phận tiến vào đồn.

Trận đánh diễn ra vô cùng khốc liệt giữa màn đêm sương mù và khói đạn mù mịt. Hỏa lực từ trên đồn giặc dội xuống như mưa rào. La Văn Cầu dũng cảm ôm quả bộc phá nặng hơn 10 cân, lựa thế trườn qua những giao thông hào cày xới vì bom đạn. Khi anh vọt lên đánh quả bộc phá thứ hai nhằm phá toang lỗ hổng cuối cùng, một loạt đạn đại liên 12 ly 7 của địch quét qua.

Cầu cảm thấy mặt mũi xây xẩm. Một viên đạn sượt qua má phải, và một loạt đạn khác găm thẳng vào cánh tay phải của anh. Khớp xương bị gãy nát, cánh tay phải gần như đứt lìa, chỉ còn dính lủng lẳng vào bả vai bởi một ít gân và da thịt. Máu túa ra ướt đẫm nửa người.

Cơn đau xé thịt ập đến. Khói súng khét lẹt xông vào mũi. Nhưng điều làm La Văn Cầu lo lắng nhất lúc này không phải là cái chết, mà là cánh tay đứt lủng lẳng rỉ máu kia đang vướng vào các cành cây, gốc rạ, làm anh không thể trườn lên, không thể ôm bộc phá để hoàn thành nhiệm vụ. Trong khi đó, trên đỉnh đồi, hỏa điểm của địch vẫn đang gầm rú, ghim chặt đội hình của đồng đội anh ở phía sau.

Không một chút do dự, Cầu quay lại phía sau, gọi người đồng đội tên là Nông Văn Thêu đang nấp ở ụ đất gần đó.

"Đồng chí Thêu! Lấy kiếm chặt hộ tôi cánh tay này đi!" — Cầu thét lên trong tiếng pháo nổ.

Thêu bò lên, nhìn cánh tay nát bấy của bạn và máu chảy đầm đìa, mặt tái mét. Anh chần chừ, tay cầm thanh kiếm chiến lợi phẩm run lên lẩy bẩy. Làm sao anh có thể tự tay chặt đứt cánh tay của đồng đội mình?

Thấy bạn lưỡng lự, La Văn Cầu trừng mắt, nghiến răng nén đau đớn, giọng sắc như dao: "Chặt nhanh đi! Chặt đi để tôi còn tiến lên đánh giặc, nếu không anh em chết hết bây giờ!"

Mệnh lệnh đanh thép của người chiến sĩ trẻ khiến Thêu bừng tỉnh. Bằng tất cả tình thương và sự dứt khoát của người lính, Thêu vung kiếm lên. Một nhát chém chớp nhoáng cắt đứt phần da gân còn lại.

Cầu cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng kêu. Anh vội vã cởi chiếc áo trấn thủ, bảo bạn băng rịt thật chặt vào mỏm cụt ở vai để cầm máu. Vừa băng bó xong, Cầu gạt mồ hôi, dùng cánh tay trái còn lại ôm chặt lấy quả bộc phá, nghiến răng trườn lên phía trước.

Mặc cho thân thể đã kiệt quệ vì mất máu, ý chí căm thù giặc đã biến chàng trai 18 tuổi thành một khối thép không thể bị xuyên thủng. Anh áp sát được chân lô cốt, dùng tay trái giật nụ xòe rồi lăn vòng xuống giao thông hào.

Ầm!

Tiếng nổ rung chuyển cả quả đồi, hất tung mảng bê tông của lô cốt mẹ. Hỏa điểm nguy hiểm nhất của địch bị dập tắt hoàn toàn. Từ phía sau, tiếng kèn xung phong vang lên. Bộ đội ta ào ạt xông qua cửa mở như thác lũ, quét sạch quân thù, làm chủ cứ điểm Đông Khê.

La Văn Cầu ngất lịm đi dưới giao thông hào vì mất quá nhiều máu, nhưng anh đã được đồng đội tìm thấy và đưa về tuyến sau cứu sống. Hành động nhờ bạn chặt tay để tiếp tục chiến đấu của anh đã trở thành một giai thoại chấn động toàn quân, một biểu tượng bất diệt của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Câu chuyện oanh liệt ấy đã chứng minh cho cả thế giới thấy rằng: Vũ khí tối tân nhất của dân tộc Việt Nam trong những năm tháng thời hoa lửa chính là lòng yêu nước và ý chí quật cường không nỗi đau nào khuất phục được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn