Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nhật ký chiến đấu – Giao thông hào Tây Nam, Thành cổ Quảng Trị – Tháng 8/1972

Hưng Yên28/11/2025HÀ XUÂN LUNG (xã Đông Thái Ninh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhật ký chiến đấu – Giao thông hào Tây Nam, Thành cổ Quảng Trị – Tháng 8/1972

Ngày 5/8/1972 – Một buổi tối nghẹt thở trước trận đánh

“Trời tối đen như mực. Chúng tôi vừa ăn xong suất cơm vắt lẫn cát thì pháo lại dội vào. Căn hầm nhỏ chừng 2 mét vuông, bề mặt đất rạn nứt vì sức ép. Mỗi khi có quả pháo dội xuống, cả lớp đất như muốn sập lên đầu.”

Tôi – Trung, khẩu đội phó đại liên 12,7mm – đang cùng đơn vị cắm chốt tại hướng Tây Nam Thành cổ. Đây là hướng địch thường đánh thốc vào bằng bộ binh, ban đêm áp sát đào hào, ban ngày dùng trực thăng và pháo dọn đường.

Cạnh tôi là Phong – người Hải Phòng, tính nóng như lửa nhưng gan lì: “Đêm nay nó lại sờ vào đấy.”
Tôi hỏi: “Sao biết?”
Phong nhún vai: “Lính già ngửi đất là biết… đất đang rung, tức là nó đang đào đến gần rồi.”

Chúng tôi siết lại băng đạn, kiểm tra dây súng. Cả khu giao thông hào thấp thoáng ánh sáng lập lòe từ hỏa châu ngoài bầu trời.

Rạng sáng 6/8/1972 “Nó đến rồi!”

Khoảng gần 3 giờ sáng, đất dưới chân tôi rung nhẹ.
Không phải do pháo. Mà là tiếng cuốc, tiếng xẻng từ phía ngoài tường thành.

Phong thì thầm: “Nó đào áp sát rồi. Chắc 30 mét.”

Đại đội trưởng cho lệnh giữ im lặng tuyệt đối để địch nghĩ ta chưa phát hiện.
Chúng tôi nín thở chờ 5 phút, 10 phút, rồi 20 phút…

Rồi bóng người xuất hiện cách hào chỉ… chưa đầy 15 mét.

Đại đội trưởng hét lớn: “Mở hỏa!”. Tôi kéo cò đại liên. Luồng đạn sáng lập lòe quét ngang mặt đất. Địch hoảng loạn, một số ngã ngay mép hào. Nhưng phía sau chúng vẫn dồn lên, tiếng súng M16 réo qua tai.

Phong đứng cạnh tôi, bắn B41. Quả đạn đi một đường cong, trúng ngay toán địch đang chuẩn bị đặt mìn phá tường.

Cả giao thông hào sáng rực lên bởi những vụ nổ.

4 giờ sáng – Địch tràn được vào hào

Sau gần một giờ giao chiến, địch đổ quân đông hơn, chia mũi nhỏ men theo các đoạn hào cắt ngang khu Tây Nam. Chúng dùng lựu đạn cay, khói mù mịt.

“Tôi ho sặc sụa, mắt cay xè nhưng vẫn bám súng. Đại liên nóng đỏ, mùi khét bốc lên.”

Địch nhảy xuống đoạn hào bên trái chúng tôi. Tôi nghe rõ tiếng giày đinh nghiến trên đất.

Phong vỗ vai tôi: “Đánh gần thôi!”.Cậu nhảy lên trước, ném một quả lựu đạn vào đoạn hào chỗ địch vừa chui xuống.
Tiếng nổ chát chúa. Chúng tôi lao theo, dùng AK và báng súng đánh giáp lá cà.

Tôi quật ngã một tên lính dù, súng rơi khỏi tay hắn.
Hắn còn trẻ, mắt xanh, miệng thở dốc. Nhưng tôi không thể dừng lại. Chỉ có một ý nghĩ trong đầu: “Giữ hào. Giữ Thành.”

5 giờ sáng – Giao thông hào bị khoét toang

Pháo địch bắt đầu bắn cấp tập vào hướng Tây Nam để yểm trợ quân tiến.
Đất đá tung lên, từng đoạn hào bị lấp lại ngay trước mắt.

Một quả pháo nổ gần, sức ép mạnh đến nỗi tôi bị hất văng khỏi vị trí, ù cả tai.
Khi tôi bò dậy, thấy Phong nằm ôm bụng, máu thấm qua áo.

Tôi cuống cuồng: “Phong! Mày sao rồi?”
Cậu ta cười nhăn nhó: “Không sao… Đạn sượt thôi… Mày đừng để nó vào… còn 12,7 thì còn hy vọng…”

Ngay lúc ấy, một tốp địch lại men theo hào lao vào. Tôi đặt lại khẩu đại liên lên bờ hào, xiết cò. Phong dù đau vẫn gượng đứng bên, bắn AK yểm hộ.

Chúng tôi giữ được đoạn hào ấy… nhưng trước mặt chỉ còn hai người chống cả một mũi tiến công.

6 giờ – Phản kích từ Trung đoàn bạn

Khi chúng tôi gần như cạn đạn, nghe tiếng pháo hiệu bắn lên từ phía sau.
Ngay sau đó là tiếng hô “Xung phong!” rền vang.

Đó là lực lượng của Trung đoàn 95 và Tiểu đoàn 9 – đơn vị bạn rút từ khu vực Bắc Thành cổ sang chi viện.

Họ tràn lên từ phía trong Thành, đánh thốc vào sườn đội hình địch.
Địch bất ngờ, đội hình rối loạn, phải rút dần về phía bìa tường thành.

Một chiến sĩ trẻ của đơn vị bạn chạy đến đỡ Phong: “Bác thương binh! Cháu đưa vào hầm cứu thương!”

Phong nắm tay tôi, nói khẽ: “Giữ phòng tuyến nhé… Tao chưa đi đâu… Thành còn thì tao còn…”

Cậu được cáng đi. Tôi muốn chạy theo, nhưng tiếng súng lại vang lên ở hướng Tây.
Tôi siết chặt khẩu đại liên còn bốc khói – và tiếp tục bám chốt.

Buổi trưa ngày 6/8/1972 – Cuộc chiến kết thúc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn