Người có công giúp đỡ cách mạng

Nhật ký chiến đấu – Trận đánh giữ điểm cao 601, Tây Nguyên – Mùa khô 1973

Hưng Yên28/11/2025HÀ XUÂN LUNG (xã Đông Thái Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhật ký chiến đấu – Trận đánh giữ điểm cao 601, Tây Nguyên – Mùa khô 1973

Nhân vật chính: Hùng, chiến sĩ Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 66, Sư đoàn 10 (B3 Tây Nguyên)

(Tên nhân vật thay đổi nhưng bối cảnh chiến trường là dựa trên thực tế mặt trận Tây Nguyên những năm 1970.)

Ngày 17/3/1973 – Trước giờ nổ súng

“Trời Tây Nguyên mùa khô hanh vàng, gió thổi ào ào trên sườn đồi đầy cỏ tranh. Chiều nay đơn vị được lệnh giữ điểm cao 601 – một ngọn đồi nhỏ nhưng ở vị trí chiến thuật quan trọng, có thể quan sát cả thung lũng Ia Hleo phía dưới.”

Tôi nhìn ra xa. Rừng Tây Nguyên trải dài như biển xanh.
Gió thổi qua từng tán cây kêu ào ào, như tiếng ai đó đang gọi.

Anh Khánh – trung đội trưởng – chỉ tay về hướng tây: “Đêm nay nó đánh. Thằng Mỹ-râu và lính ngụy dù đang lởn vởn ngoài kia.”

Chúng tôi căng lại bạt, bổ sung cọc hầm, chất thêm bao đất.
Mùi mồ hôi, mùi đất đỏ, mùi thuốc súng còn sót lại từ trận chiều qua quyện với nhau… rất đặc trưng của Tây Nguyên.

Đêm 17/3 – Tiếng xích xe tăng trong rừng

Gần 23 giờ, mặt đất bỗng rung nhẹ.
Ban đầu rất khẽ, sau mạnh dần.

Phong, lính trẻ nhất trung đội giật mình: “Tiếng gì thế anh? Voi à?”
Tôi bật cười: “Voi đâu mà voi… xích M41 đấy!”

Quả thật, xe tăng và thiết giáp ngụy đang tiến từ dưới thung lũng lên.
Tiếng động cơ vọng qua rừng nghe như tiếng sấm.

Lệnh truyền nhanh: “Tắt đèn, ém quân, chờ nó vào gần sẽ đánh!”

Chúng tôi nằm sát xuống giao thông hào, nghe rõ cả tiếng lính đối phương cười nói khi tiến lên điểm cao.

Rạng sáng 18/3 – Trận đánh bùng nổ

4 giờ sáng, pháo địch bắt đầu “pha loãng” trận địa.
Những cột đất đỏ tung lên cao, rơi xuống như mưa bụi.

Tôi ôm chặt khẩu B41, ngực thắt lại.
Anh Khánh ghé tai tôi nói nhanh: “Hùng, để nó lên tới sườn rồi mới bắn. B41 của cậu phải diệt chiếc mở đường.”

Tôi nuốt nước bọt. Đôi tay ướt mồ hôi.
Đêm tối dần tan, ánh mờ trời giúp tôi thấy rõ bóng thiết giáp đang bò lên dốc đồi.

Khi chiếc M41 chỉ còn cách chừng 70 mét, anh Khánh ra hiệu.

Tôi giương ống ngắm—cố giữ hơi thở thật đều—rồi siết cò.

Quả đạn B41 xé màn sương, lao thẳng vào hông xe tăng.
Một tiếng nổ lớn làm cả sườn đồi sáng bừng.
Ngọn lửa phụt ra từ bụng xe, khói đen bốc lên cuồn cuộn.

Phong hét lớn, giọng nghẹn đầy phấn khích: “Cháy rồi! Cháy rồi anh Hùng ơi!”

6 giờ sáng – Địch tràn bộ binh lên đồi

Mất xe mở đường, địch chuyển sang bộ binh tấn công.
Từng tốp lính dù, biệt kích, có cả cố vấn Mỹ, tràn lên. Tôi bám lô cốt đất, bắn từng loạt AK ngắn.
Đạn M16 bắn trả, ghim vào gốc cây sau lưng tôi đến tóe cả đất.

Anh Khánh hét: “Bám chặt! Không cho nó lên mặt đồi!”

Phong bị mảnh đạn sượt qua vai, máu chảy thấm áo nhưng vẫn cắn răng siết cò: “Em vẫn chiến đấu được, anh ơi!”

Tiếng súng hòa với tiếng bom, tiếng thét, tiếng hô “xung phong!” của cả hai phía.
Rừng Tây Nguyên như rung chuyển.

* 7 giờ – Giáp lá cà trên đỉnh đồi

Một toán địch bất ngờ luồn được sang sườn trái và leo lên miệng hầm. Tôi nghe tiếng chân rất gần. Chưa kịp quay lại, một tên lính đã bổ nhào vào.

Tôi và hắn vật nhau trong bùn đỏ. Tôi vung báng súng AK đập mạnh vào vai hắn.
Tiếng súng nổ chát chúa ngay trên đầu. Khánh lao tới, quật tên lính ngã xuống, rồi hét: “Hùng! Giữ bên phải! Nó đang vòng sang!”

Tôi thở hổn hển, tay run vì bị thương, nhưng vẫn ôm súng lao về phía phải.

Đó là phút tôi hiểu rõ: Tây Nguyên không chỉ đánh bằng súng, mà thực sự là đánh bằng ý chí.

* 8 giờ sáng – Chi viện từ dưới thung lũng lên

Khi chúng tôi đã gần cạn đạn, bất ngờ pháo hiệu ta bắn lên.
Tiếng súng dưới thung lũng vang rền.

Đó là đại đội công binh và trinh sát của Trung đoàn đang đánh lên tiếp ứng!

Từ sườn đông, tiếng hô “Quyết thắng!” vang vọng. Địch bị đánh từ hai hướng, đội hình rối loạn.

Tôi nhìn xuống đồi, thấy bóng quân ta đang bám vào từng gốc cây mà tiến lên, vừa chạy vừa bắn.

Phong, tuy đã bị thương, vẫn kê súng bắn yểm hộ, miệng cười nhăn nhó: “Nó chạy rồi anh ơi… chạy rồi!”

* 9 giờ – Điểm cao 601 vẫn đứng vững

Đến gần 9 giờ, địch rút toàn bộ lực lượng. Một số xe thiết giáp bị cháy nằm la liệt dưới dốc. Đất đỏ Tây Nguyên bị cày nát, cây rừng gãy đổ, khói súng vẫn còn quện trong không khí.

Anh Khánh ngồi phịch xuống bên giao thông hào, thở dốc. “Chúng ta giữ được rồi anh em! 601 vẫn ở đây!”

Tôi nhìn xuống đôi tay còn run, nhìn sang Phong đang được y tá băng lại vai.
Trong lòng tôi bỗng dấy lên cảm giác rất lạ. Vừa mệt, vừa đau, nhưng cũng tự hào đến nghẹn lại.

Tây Nguyên giữ được một điểm cao, nhưng cái giá là mồ hôi, máu và cả sinh mạng của đồng đội.

* Lời kết

Trận đánh giữ điểm cao 601 chỉ là một trong hàng trăm trận đánh dữ dội của mặt trận B3 – Tây Nguyên trong những năm chiến tranh. Ở đó, người lính chiến đấu không chỉ chống lại hỏa lực mạnh của địch, mà còn chống lại: cái nắng khô rát của mùa khô, cái mưa bùn lầy mùa mưa, những đêm sốt rét run lập cập và nỗi nhớ nhà cứa sâu trong tim. Họ chiến đấu để giữ từng điểm cao, từng cánh rừng, từng thung lũng và góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn