Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NHẬT KÝ CHIẾN TRƯỜNG CỦA NGƯỜI LÍNH HƯNG YÊN

Trong chiến tranh, nhiều người lính Hưng Yên mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ để ghi lại suy nghĩ, cảm xúc và những điều mắt thấy tai nghe nơi chiến trường. Qua hồi ức của ông Lê Văn Bình, cuốn nhật ký ấy trở thành chứng tích sống động về đời lính và sức mạnh tinh thần giữa bom đạn.

Hưng Yên24/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ba lô người lính, bên cạnh võng, tăng, bi đông nước và vài bức thư nhà, ông Lê Văn Bình luôn giữ một cuốn sổ tay nhỏ. Cuốn sổ bìa nâu đã sờn góc, giấy mỏng, chữ viết bằng bút chì, nhưng với ông, đó là vật quý giá nhất.

“Không phải để làm văn,” ông nói, “mà để nhớ mình là ai, từ đâu đến.”

Viết giữa chiến trường

Nhật ký không được viết đều đặn. Có ngày viết vài dòng, có tuần không viết chữ nào vì hành quân liên tục hoặc chiến đấu ác liệt. Mỗi khi dừng chân, ông tranh thủ ghi lại những điều vừa trải qua.

“Viết nhanh lắm,” ông Bình kể. “Nghe động là gập sổ ngay.”

Ánh sáng để viết thường chỉ là đèn pin che bớt ánh sáng, hoặc ánh trăng lọt qua tán rừng.

Những điều được ghi lại

Nhật ký không có chiến công lớn, không có những trận đánh hoành tráng. Chủ yếu là những điều rất đời: hôm nay mưa, hôm nay đói, hôm nay nhớ nhà.

Có trang ghi vỏn vẹn một câu: “Đêm nay phục kích, không biết ngày mai thế nào.”

“Viết vậy thôi,” ông Bình nói, “để nếu có chuyện gì, còn lại chút dấu vết.”

Đồng đội trong từng trang giấy

Nhiều trang nhật ký ghi tên đồng đội: người bị thương, người hy sinh, người vừa được thư nhà. Những cái tên được viết cẩn thận, như sợ viết sai là có lỗi.

“Có bạn ghi hôm trước, hôm sau đã không còn,” ông Bình trầm giọng.

Nhật ký vì thế không chỉ là của riêng người viết, mà là ký ức chung của cả đơn vị.

Nhật ký và nỗi nhớ nhà

Trong những lúc yên tiếng súng, ông Bình mở nhật ký đọc lại những trang cũ, nhất là những dòng viết về quê nhà Hưng Yên: con đê, bãi sông, mùa nhãn chín.

“Đọc lại là thấy mình còn sống,” ông nói.

Nhật ký trở thành nơi gửi gắm nỗi nhớ mà không dám nói ra.

Giữ bí mật giữa bom đạn

Nhật ký luôn được bọc kín trong túi nilon, giấu sâu trong ba lô. Nếu phải bỏ lại đồ đạc khi chiến đấu, ông cố giữ cuốn sổ.

“Đồ khác mất còn được,” ông Bình nói, “chứ sổ mất là mất một phần mình.”

Có lúc phải xé bỏ vài trang để giữ bí mật, nhưng phần còn lại vẫn được gìn giữ cẩn thận.

Những dòng chữ không gửi

Khác với thư, nhật ký không gửi cho ai. Nhiều điều viết ra chỉ để tự mình đọc, tự mình giữ.

“Có những nỗi sợ, không thể viết cho nhà,” ông Bình chia sẻ. “Chỉ dám viết vào sổ.”

Nhật ký vì thế là nơi người lính được yếu mềm, trong một thế giới mà họ luôn phải tỏ ra cứng cỏi.

Ngày trở về

Khi chiến tranh kết thúc, ông Lê Văn Bình mang cuốn nhật ký về quê. Nhiều trang đã nhòe vì mưa rừng, mồ hôi, có trang chữ mờ đến khó đọc.

Nhưng với ông, từng trang đều là chứng nhân của một thời.

“Nhờ có nó mà tôi nhớ được nhiều chuyện,” ông nói. “Không có sổ là quên mất.”

Nhật ký – ký ức sống

Giờ đây, khi kể chuyện cho con cháu, ông Bình đôi khi mở cuốn sổ cũ, đọc lại vài dòng. Không phải để khoe, mà để nhắc rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng bao nhiêu gian khổ.

Nhật ký chiến trường của người lính Hưng Yên không chỉ là giấy mực, mà là ký ức sống, lưu giữ tâm hồn của một thế hệ đã đi qua bom đạn để đất nước có ngày yên bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn