Cựu chiến binh

Nhật ký chiến trường của người lính trẻ

Nghệ An15/08/2026Ka Ngơ (Đinh Trang Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm nay, rừng im lặng đến lạ. Chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và những cơn gió lướt qua tán lá. Tôi ngồi tựa lưng vào gốc cây, tranh thủ viết vài dòng nhật ký dưới ánh đèn pin nhỏ trước khi bước vào ca gác. Đây là lần đầu tiên tôi xa quê lâu đến thế. Mới ngày nào còn là cậu thanh niên vô tư chạy trên con đường làng, hôm nay tôi đã khoác trên mình màu áo lính, mang theo trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc.

Cuộc sống nơi chiến trường không hề dễ dàng. Những bữa cơm vội, những đêm hành quân xuyên rừng, những cơn mưa bất chợt khiến quần áo lúc nào cũng ướt sũng. Có lúc chúng tôi phải thức trắng nhiều đêm liền để canh gác, sẵn sàng đối mặt với mọi tình huống. Dẫu vất vả, không ai than phiền. Chúng tôi luôn động viên nhau cố gắng vì phía sau là quê hương, gia đình và những người thân yêu đang mong đất nước được bình yên.

Thỉnh thoảng, tôi nhớ nhà da diết. Tôi nhớ bữa cơm mẹ nấu, nhớ tiếng cười của em gái, nhớ cánh đồng lúa chín vàng mỗi mùa gặt. Mỗi lần nhận được thư từ gia đình, tôi đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Những dòng chữ giản dị ấy trở thành nguồn động lực để tôi tiếp tục vững vàng. Tôi tin rằng ở quê nhà, mọi người cũng đang cầu mong chúng tôi luôn bình an.

Điều quý giá nhất tôi có được nơi đây là tình đồng đội. Chúng tôi chia nhau từng ngụm nước, từng chiếc bánh, cùng vượt qua những lúc gian khó nhất. Khi một người mệt, những người còn lại sẵn sàng giúp đỡ. Chính sự đoàn kết ấy đã tiếp thêm sức mạnh để mỗi người lính trẻ vượt qua nỗi sợ hãi và thử thách của chiến trường.

Tôi hiểu rằng chiến tranh luôn mang đến mất mát. Nhưng càng ở nơi này, tôi càng yêu hòa bình hơn bao giờ hết. Tôi mong một ngày không xa, tiếng súng sẽ hoàn toàn im lặng, mọi người sẽ được sống trong cuộc sống yên vui. Khi ấy, tôi sẽ trở về quê hương, kể cho gia đình nghe về những tháng ngày tuổi trẻ đã sống hết mình vì Tổ quốc.

Khép lại trang nhật ký hôm nay, tôi ngước nhìn bầu trời đầy sao. Dù con đường phía trước còn nhiều gian nan, tôi vẫn tin vào ngày mai. Là một người lính trẻ, tôi tự hào được góp một phần nhỏ bé để giữ gìn độc lập, tự do và bình yên cho đất nước thân yêu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhật ký chiến trường của người lính trẻ | Câu chuyện thời hoa lửa