Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

“Nhật ký chưa kịp khép lại” - NĐC

Tôi làm việc tại một trạm quân y giữa chiến trường Quảng Ngãi trong những năm chiến tranh ác liệt. Mỗi ngày trôi qua đều là những ca cấp cứu nối tiếp nhau. Có người bị thương nặng, có người chỉ kịp nhìn chúng tôi lần cuối rồi ra đi. Nhưng không ai có thời gian để than khóc lâu, vì ngoài kia bom đạn vẫn chưa dừng lại.

Hà Tĩnh10/04/2026MAI THỊ THU HUYỀN (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI - XÃ ĐÔNG KINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi làm việc tại một trạm quân y giữa chiến trường Quảng Ngãi trong những năm chiến tranh ác liệt.

Mỗi ngày trôi qua đều là những ca cấp cứu nối tiếp nhau. Có người bị thương nặng, có người chỉ kịp nhìn chúng tôi lần cuối rồi ra đi. Nhưng không ai có thời gian để than khóc lâu, vì ngoài kia bom đạn vẫn chưa dừng lại.

Tôi thường ghi lại mọi điều vào cuốn nhật ký nhỏ – như một cách để giữ lại ký ức giữa ranh giới sống và chết.

Có một lần, chúng tôi tiếp nhận một thương binh rất trẻ. Cậu ấy nắm tay tôi rất chặt, nói khẽ:
“Bác sĩ… em còn về được không?”

Tôi không trả lời ngay. Tôi chỉ cố gắng làm hết sức mình, vừa cứu chữa vừa động viên:
“Em phải cố lên. Ngoài kia còn đồng đội đang chờ em.”

Đêm đó, tôi thức trắng bên nhiều ca cấp cứu. Ánh đèn dầu leo lét, tiếng gió rít qua rừng, và những bước chân gấp gáp không ngừng nghỉ.

Khi tạm yên, tôi lại mở nhật ký. Tôi viết rằng: “Chiến tranh không chỉ lấy đi máu và nước mắt, mà còn lấy đi cả tuổi trẻ của rất nhiều con người.”

Sau này, cuốn nhật ký ấy được tìm thấy và trở thành chứng nhân của một thời đã qua.

Tôi không biết mình sẽ sống đến ngày nào, nhưng tôi biết những dòng chữ mình viết sẽ còn ở lại – như một lời nhắc rằng đã từng có những con người sống và hy sinh vì hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn