NHẬT KÝ CỦA BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Những trang nhật ký viết giữa chiến trường của nữ bác sĩ trẻ đã trở thành biểu tượng đẹp về lý tưởng, lòng nhân ái và tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.
Năm 1966, bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm rời Hà Nội để vào chiến trường Quảng Ngãi công tác.
Giữa bom đạn khốc liệt, chị làm việc tại các bệnh xá dã chiến trong rừng. Thuốc men thiếu thốn, nhiều ca mổ phải thực hiện dưới ánh đèn dầu nhỏ hoặc ngay trong hầm trú ẩn.
Có những đêm máy bay địch quần thảo liên tục, chị vẫn cùng đồng đội cứu chữa thương binh không nghỉ.
Trong cuốn nhật ký nhỏ luôn mang theo bên mình, Đặng Thùy Trâm ghi lại rất nhiều dòng xúc động về đồng đội, bệnh nhân và quê hương.
Chị từng viết:
“Đời phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố.”
Câu nói ấy sau này trở thành nguồn động viên cho rất nhiều thế hệ trẻ.
Điều đặc biệt là giữa chiến tranh khốc liệt, trong những trang viết của chị vẫn đầy tình yêu thương.
Chị lo cho từng thương binh sốt cao, nhớ gia đình ở Hà Nội, thương những đồng đội còn quá trẻ phải ra chiến trường.
Năm 1970, trên đường công tác, bác sĩ Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi.
Cuốn nhật ký của chị được một người lính Mỹ giữ lại suốt nhiều năm thay vì tiêu hủy.
Sau này, cuốn nhật ký được trao trả về cho gia đình tại Việt Nam và trở thành một trong những cuốn sách lay động hàng triệu người.
Nhiều người khi đọc nhật ký đã xúc động bởi giữa chiến tranh dữ dội, một cô gái trẻ vẫn giữ được trái tim đầy nhân hậu, niềm tin và khát vọng sống đẹp.
Tên tuổi Đặng Thùy Trâm hôm nay vẫn được nhắc đến như biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam trong thời hoa lửa — can đảm, giàu yêu thương và luôn sống vì người khác.



