Nhật ký của bác sĩ Đặng Thùy Trâm – chiến trường Quảng Ngãi
hiến trường Quảng Ngãi, giai đoạn 1968–1970.
Trong kháng chiến chống Mỹ, khu vực Quảng Ngãi là một trong những địa bàn ác liệt, nơi các cơ sở y tế dã chiến thường xuyên phải di chuyển để tránh bị phát hiện và đánh phá. Giữa hoàn cảnh đó, bác sĩ Đặng Thùy Trâm làm việc tại một bệnh xá của lực lượng cách mạng, phụ trách cứu chữa thương binh và bệnh nhân.
Những gì chúng ta biết về bà chủ yếu đến từ tập nhật ký sau này được xuất bản với tên Nhật ký Đặng Thùy Trâm. Đây là một trong những tư liệu cá nhân quan trọng phản ánh đời sống của một bác sĩ trẻ trong chiến tranh.
Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men, dụng cụ y tế và thường xuyên bị đe dọa bởi các cuộc hành quân và không kích, bệnh xá nơi bà công tác phải hoạt động theo kiểu cơ động, có thể sơ tán bất cứ lúc nào. Các ca thương nặng thường phải xử lý trong điều kiện rất hạn chế về kỹ thuật và ánh sáng.
Nhật ký của Đặng Thùy Trâm không phải là tài liệu quân sự, mà là ghi chép cá nhân. Trong đó có các đoạn phản ánh công việc cứu chữa thương binh, nỗi nhớ gia đình, sự căng thẳng tinh thần và cả những suy nghĩ về ý nghĩa của sự hy sinh.
Một chi tiết lịch sử quan trọng là cuốn nhật ký này đã được một người lính Mỹ giữ lại sau khi bà hy sinh năm 1970. Sau nhiều năm, nó được trả về gia đình và xuất bản, trở thành một trong những tác phẩm được đọc rộng rãi về chiến tranh Việt Nam.
Không có một bản ghi chính thức nào ghi lại toàn bộ suy nghĩ hay lời nói cuối cùng của bà. Những gì còn lại là các trang nhật ký, các ghi chép rời rạc về từng ngày làm việc trong bệnh xá, cùng với lời kể của đồng đội.
Điều được xác nhận trong các tư liệu lịch sử là: bà đã làm việc trong điều kiện chiến tranh vô cùng khắc nghiệt, liên tục di chuyển theo đơn vị, và hy sinh khi đang công tác tại chiến trường Quảng Ngãi.
Sau chiến tranh, hình ảnh Đặng Thùy Trâm được nhắc đến như một biểu tượng của thế hệ bác sĩ quân y trẻ trong kháng chiến, những người vừa làm nhiệm vụ chuyên môn, vừa đối mặt trực tiếp với bom đạn.



