Nhật ký của cô y tá
Cô chỉ mới đôi mươi, tóc tết gọn trong chiếc mũ mềm.
Mỗi ca cứu thương là một lần đối diện sinh tử.
Cô ghi vào nhật ký tên từng thương binh đã gặp,
những câu nói giản dị trước khi họ lên bàn mổ.
Có người dặn: “Gửi giùm tôi nụ hôn cho vợ nhé…”.
Có người cười: “Đừng lo, tôi vẫn hẹn cô ấy mùa gặt!”.
Nhưng rồi nhiều người không kịp trở lại với lời hẹn đó.
Trang nhật ký dày thêm, giấy thấm máu và nước mắt.
Một lần, trạm quân y bị bom đánh trúng.
Cô y tá của biết bao người nằm xuống.
Khi chiến tranh kết thúc, cuốn nhật ký được tìm thấy,
trở thành cầu nối để nhiều gia đình tìm lại tên thân nhân.
Người mẹ, người vợ, người con ôm cuốn sổ nhỏ mà nghẹn ngào:
“Cảm ơn cô… đã giữ giúp chúng tôi một phần ký ức”.



