Khác

Nhật ký của Đặng Thùy Trâm

Đồng Nai17/06/2026Lê Thị Hồng Trang (Chi đoàn khu phố 2A)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặng Thùy Trâm là một bác sĩ trẻ, tài năng, vừa tốt nghiệp đại học đã từ bỏ cuộc sống yên bình ở Hà Nội để xung phong vào chiến trường Quảng Ngãi. Khi đọc nhật ký, em cứ ngỡ chị là một người xa lạ, nhưng không, chị gần gũi vô cùng. Chị cũng là một cô gái trẻ thích làm điệu, biết yêu, biết nhớ nhà, biết sợ hãi khi nghe tiếng bom gào thét bên tai. Nhưng điều làm em khâm phục nhất chính là nghị lực phi thường của chị. Giữa những cơn sốt rét rừng, giữa thiếu thốn thuốc men và hiểm nguy cận kề, chị chưa bao giờ từ bỏ niềm tin.

Có những đoạn chị viết về việc nhường miếng cơm, viên thuốc cuối cùng cho đồng đội, hay những đêm trằn trọc không ngủ vì lo lắng cho thương binh, em đã bật khóc. Em tự hỏi, điều gì đã khiến một người con gái mảnh mai như chị trở nên kiên cường đến thế? Câu trả lời chính là lòng yêu nước và lý tưởng sống cao đẹp: “Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố”.

Chị hy sinh khi mới 27 tuổi, độ tuổi mà ngày nay chúng em đang mơ về những chân trời mới. Sự ra đi của chị là một mất mát lớn, nhưng di sản mà chị để lại—cuốn nhật ký—đã trở thành ngọn lửa soi đường cho biết bao thế hệ.

Với em, chị Đặng Thùy Trâm không chỉ là một anh hùng, chị còn là một người chị, một người bạn lớn. Chị dạy cho em hiểu rằng: sống có lý tưởng không phải là điều gì đó xa vời, mà là sự nỗ lực hết mình trong học tập, biết yêu thương, sẻ chia và luôn giữ cho mình một tâm hồn đẹp, dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu.

Em tự hứa với lòng mình, sẽ sống xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã hy sinh, để mỗi ngày trôi qua đều là một ngày ý nghĩa, như cách chị đã sống và cống hiến trọn vẹn cho cuộc đời này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn