Anh hùng Lực lượng vũ trang

NHẬT KÝ CỦA MỘT NỮ BÁC SĨ – ĐẶNG THÙY TRÂM

NHẬT KÝ CỦA MỘT NỮ BÁC SĨ – ĐẶNG THÙY TRÂM

Hà Nội19/08/2026NGUYỄN THỊ THU SA (Đoàn xã Sơn Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHẬT KÝ CỦA MỘT NỮ BÁC SĨ – ĐẶNG THÙY TRÂM

Có một cuốn nhật ký đã vượt qua bom đạn để đến với thế hệ hôm nay.

Đó là “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”.

Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội. Chị là một bác sĩ trẻ và đã tình nguyện vào chiến trường miền Nam trong những năm chống Mỹ.

Năm 1967, chị được phân công công tác tại một bệnh xá ở Đức Phổ, Quảng Ngãi.

Giữa chiến trường ác liệt, bệnh xá của chị trở thành nơi cứu chữa những thương binh, người dân bị thương và những người lính đang giành giật sự sống.

Đặng Thùy Trâm không chỉ là một bác sĩ.

Chị còn là một người phụ nữ trẻ có tâm hồn nhạy cảm, biết yêu thương, biết nhớ gia đình, biết đau trước sự hy sinh của đồng đội.

Trong những trang nhật ký, chị ghi lại những ngày tháng chiến tranh đầy gian khổ. Có những lúc chị mệt mỏi, có những lúc đau đớn trước sự hy sinh của đồng đội, nhưng sau tất cả, chị vẫn lựa chọn ở lại với chiến trường.

Năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi đang trên đường làm nhiệm vụ.

Chị mới 27 tuổi.

Điều kỳ diệu xảy ra nhiều năm sau đó.

Hai cuốn nhật ký của chị được một người lính Mỹ giữ lại sau khi tìm thấy trong chiến tranh. Ông đã không đốt chúng như mệnh lệnh ban đầu mà giữ lại.

Sau nhiều năm, những trang nhật ký ấy trở về Việt Nam.

Khi đọc nhật ký Đặng Thùy Trâm, người đọc không chỉ thấy chiến tranh qua bom đạn. Người đọc thấy chiến tranh qua trái tim của một cô gái trẻ.

Có những trang viết đầy nước mắt.

Có những trang viết đầy nhớ thương.

Có cả những suy nghĩ rất đẹp về lý tưởng, tình yêu và con người.

Đặc biệt, những trang nhật ký cho thấy một điều: những người bước vào chiến tranh cũng từng là những chàng trai, cô gái có tuổi trẻ, có gia đình, có những ước mơ riêng.

Họ không sinh ra để trở thành anh hùng.

Họ trở thành anh hùng bởi trong những thời khắc khó khăn nhất, họ đã lựa chọn điều đúng đắn.

Đặng Thùy Trâm đã hy sinh tại Quảng Ngãi.

Nhưng những trang nhật ký của chị vẫn còn đó.

Chúng giúp thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình quý giá đến nhường nào.

Và cũng từ những trang nhật ký ấy, chúng ta hiểu thêm một điều:

Có những người đã sống một tuổi trẻ rất ngắn, nhưng để lại một giá trị sống rất dài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn