NHẬT KÝ CỦA MỘT THỜI HOA LỬA
Năm 1969, giữa vùng đất Đức Phổ (Quảng Ngãi), một nữ bác sĩ trẻ đã ngã xuống khi đang trên đường làm nhiệm vụ. Chị ra đi khi tuổi đời chỉ mới 27 tuổi. Không có một trận đánh lớn được ghi bằng chiến thắng vang dội. Không có một chiến công quân sự đặc biệt. Nhưng sự hy sinh của chị đã trở thành biểu tượng về lòng yêu nước, tình thương con người và vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Người nữ bác sĩ ấy là Đặng Thùy Trâm. Sau nhiều năm, cuốn nhật ký chị để lại đã trở thành một trong những tài liệu xúc động nhất về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.


Cô gái Hà Nội và ước mơ chữa bệnh cứu người
Đặng Thùy Trâm sinh ngày 26 tháng 11 năm 1942 tại Hà Nội.
Chị sinh ra trong một gia đình trí thức. Cha là bác sĩ Đặng Ngọc Khuê, mẹ là dược sĩ Doãn Ngọc Trâm.
Từ nhỏ, Thùy Trâm đã được giáo dục về lòng nhân ái, tinh thần học tập và trách nhiệm với cộng đồng.
Chị theo học ngành y tại Trường Đại học Y khoa Hà Nội.
Năm 1966, sau khi tốt nghiệp, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam làm nhiệm vụ của một bác sĩ quân y.
Đó là quyết định thể hiện tinh thần của một thế hệ trẻ:
Khi đất nước cần, họ sẵn sàng rời bỏ cuộc sống bình yên để đi đến nơi khó khăn nhất.
Người bác sĩ giữa chiến trường Đức Phổ
Sau khi vào chiến trường, Đặng Thùy Trâm được phân công làm bác sĩ, phụ trách Bệnh xá Đức Phổ thuộc Quảng Ngãi.
Trong điều kiện chiến tranh ác liệt, bệnh xá luôn thiếu thốn thuốc men, trang thiết bị và thường xuyên phải di chuyển để tránh sự truy quét của đối phương.
Công việc của chị không chỉ là chữa bệnh, cứu thương.
Đó còn là chăm sóc tinh thần cho những thương binh, chiến sĩ đang ngày đêm chiến đấu.
Có những lúc chị phải đối mặt với bom đạn, thiếu thốn và sự cô đơn nơi chiến trường.
Nhưng chị vẫn luôn giữ niềm tin vào con người và vào ngày đất nước hòa bình.
Những trang nhật ký giữa bom đạn
Trong những năm tháng ở chiến trường, Đặng Thùy Trâm đã viết nhật ký để ghi lại cuộc sống, suy nghĩ và tình cảm của mình.
Những trang viết ấy không chỉ kể về chiến tranh.
Đó còn là câu chuyện về một cô gái trẻ giàu tình yêu thương.
Chị nhớ gia đình.
Nhớ Hà Nội.
Thương đồng đội.
Đau lòng trước sự hy sinh của những người lính trẻ.
Trong nhật ký, người đọc có thể cảm nhận được một tâm hồn trong sáng, giàu lý tưởng nhưng cũng rất đời thường.
Đó là một người con gái biết khóc trước mất mát, biết nhớ thương, biết lo lắng, nhưng luôn cố gắng mạnh mẽ để hoàn thành nhiệm vụ.
Những ngày cuối cùng
Năm 1970, chiến trường Đức Phổ ngày càng ác liệt.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một lần đi công tác tại khu vực Đức Phổ, Quảng Ngãi, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi bị quân Mỹ phát hiện.
Chị ra đi khi mới 27 tuổi.
Cùng hy sinh với chị là nhiều đồng đội khác.
Sự ra đi của Đặng Thùy Trâm là mất mát lớn đối với đồng đội và nhân dân địa phương.
Nhưng những gì chị để lại đã trở thành một di sản tinh thần vô giá.
Cuốn nhật ký vượt qua chiến tranh
Sau khi Đặng Thùy Trâm hy sinh, hai cuốn nhật ký của chị được quân nhân Mỹ tìm thấy.
Một người lính Mỹ đã giữ lại những cuốn nhật ký ấy thay vì tiêu hủy.
Sau nhiều năm, nhờ sự giúp đỡ của nhiều người, những trang nhật ký đã được trao trả về Việt Nam.
Năm 2005, cuốn sách "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" được xuất bản và nhanh chóng nhận được sự quan tâm lớn của độc giả.
Những dòng chữ viết trong chiến tranh đã giúp thế hệ sau hiểu hơn về một thời kỳ lịch sử đầy gian khổ nhưng cũng đầy lý tưởng cao đẹp.
Người bác sĩ trở về trong lòng dân tộc
Ngày 20 tháng 12 năm 2006, Chủ tịch nước truy tặng Đặng Thùy Trâm danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên tuổi chị được đặt cho nhiều trường học, đường phố và các công trình tưởng niệm trên cả nước.
Nhưng điều quý giá nhất mà Đặng Thùy Trâm để lại không chỉ là danh hiệu.
Đó là hình ảnh một người trẻ sống có lý tưởng, biết yêu thương và dám hy sinh vì điều mình tin tưởng.



