NHẬT KÝ CỦA MỘT TRÁI TIM KHÔNG NGỪNG YÊU THƯƠNG
Năm 1970, cuộc chiến tranh ở Việt Nam bước vào một giai đoạn khốc liệt. Giữa những cánh rừng Quảng Ngãi đầy bom đạn, có một nữ bác sĩ trẻ ngày đêm chăm sóc thương binh, bệnh binh và đồng bào. Chị là Đặng Thùy Trâm, một người con của Hà Nội, đã tình nguyện rời cuộc sống bình yên để đến với chiến trường miền Nam.

Năm 1970, cuộc chiến tranh ở Việt Nam bước vào một giai đoạn khốc liệt. Giữa những cánh rừng Quảng Ngãi đầy bom đạn, có một nữ bác sĩ trẻ ngày đêm chăm sóc thương binh, bệnh binh và đồng bào. Chị là Đặng Thùy Trâm, một người con của Hà Nội, đã tình nguyện rời cuộc sống bình yên để đến với chiến trường miền Nam.
Tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội năm 1966, bác sĩ Đặng Thùy Trâm vào chiến trường công tác. Tại Đức Phổ, Quảng Ngãi, chị phụ trách bệnh xá của một đơn vị quân y. Công việc của người thầy thuốc giữa chiến trường vô cùng gian khổ. Thiếu thuốc, thiếu phương tiện, bệnh xá thường xuyên phải di chuyển để tránh bom đạn. Những ca phẫu thuật được thực hiện trong điều kiện hết sức thiếu thốn. Có những người lính được đưa đến trong tình trạng nguy kịch, nhưng đối với chị, mỗi người đều là một sinh mạng cần được cứu chữa.
Điều đáng quý ở Đặng Thùy Trâm không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là một tâm hồn giàu tình yêu thương. Trong những trang nhật ký của mình, chị viết về đồng đội, về người dân, về gia đình và cả những nỗi nhớ riêng tư của một người con gái trẻ. Nhưng vượt lên trên tất cả là lý tưởng và trách nhiệm của người chiến sĩ.
Chị từng đứng trước những giây phút vô cùng khó khăn của chiến tranh. Có lúc mệt mỏi, có lúc đau đớn trước sự hy sinh của đồng đội, nhưng chị không cho phép mình buông xuôi. Với chị, còn thương binh là còn phải cứu chữa; còn đồng đội là còn phải sát cánh; còn quê hương bị chia cắt là còn phải tiếp tục chiến đấu.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi đang trên đường công tác. Chị mới 27 tuổi.
Sau chiến tranh, cuốn nhật ký của chị được tìm thấy và trở về Việt Nam. Những dòng chữ được viết giữa chiến trường năm nào đã vượt qua thời gian, trở thành tiếng nói chân thành của một thế hệ thanh niên sống trong những năm tháng khốc liệt nhất của dân tộc.
Đặng Thùy Trâm không sống đủ lâu để chứng kiến ngày đất nước thống nhất. Nhưng tuổi trẻ của chị đã được gửi trọn cho Tổ quốc. Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những gì để lại không hề nhỏ bé.
Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm nhắc chúng ta hôm nay rằng: tuổi trẻ không chỉ được đo bằng số năm của cuộc đời, mà còn được đo bằng những điều tốt đẹp mà mỗi người đã cống hiến cho cộng đồng và đất nước.
Trong thời bình, chúng ta không còn phải đối diện với bom đạn như thế hệ của Đặng Thùy Trâm. Nhưng đất nước vẫn cần những con người có trách nhiệm, có lý tưởng, biết sống vì cộng đồng và biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng.
Có lẽ đó chính là thông điệp bền vững nhất từ cuộc đời của người nữ bác sĩ trẻ: khi con người biết sống vì người khác, tuổi trẻ sẽ không bao giờ trôi qua vô nghĩa.



