Cựu chiến binh

NHẬT KÝ CỦA NỮ QUÂN Y Ở THÀNH CỔ

Cuốn nhật ký nhỏ của một nữ quân y để lại ở bệnh xá dã chiến đã ghi lại những dòng chữ cuối cùng – những suy nghĩ giản dị nhưng ám ảnh về chiến tranh và sự sống.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuốn nhật ký ấy nhỏ, bìa vải đã sờn. Giấy ngả vàng vì ẩm. Những trang chữ viết vội, có chỗ nhòe đi vì nước, có chỗ lẫn cả vết máu khô. Nhưng từng dòng chữ đều rõ ràng, nắn nót – như người viết cố gắng giữ lại sự trật tự cuối cùng giữa hỗn loạn chiến tranh.

Ông đọc cuốn nhật ký ấy sau một trận pháo lớn, khi bệnh xá bị sập một phần. Trong lúc dọn dẹp, người ta tìm thấy nó trong góc hầm, dưới một tấm áo quân y.

Không ai biết chắc chủ nhân của cuốn nhật ký là ai. Chỉ biết đó là của một nữ quân y, qua những dòng ghi chép rời rạc:

“Hôm nay thương binh nhiều. Có người gọi mẹ đến khi lịm đi. Mình nắm tay anh ấy, nhưng không giữ được.”

“Lần đầu thấy một người chết trên tay mình. Không khóc được. Chỉ thấy tay lạnh.”

“Nếu mai mình không còn, mong ai đó nhặt được cuốn sổ này, nói với mẹ rằng con đã cố gắng.”

Những dòng chữ không hoa mỹ. Không hô hào. Không có khẩu hiệu. Chỉ là những suy nghĩ rất thật của một cô gái trẻ giữa chiến tranh: sợ hãi, thương xót, mệt mỏi, nhưng không bỏ cuộc.

Ở trang cuối, chỉ có một dòng ngắn ngủi:
“Mong chiến tranh sớm hết, để không còn ai phải nằm lại trên cáng nữa.”

Sau đó là khoảng trống. Không còn chữ nào nữa.

Không ai biết cô còn sống hay đã hy sinh. Cuốn nhật ký trở thành chứng nhân duy nhất cho sự tồn tại của cô ở Thành cổ. Một cuộc đời trẻ, lặng lẽ, không tên tuổi, nhưng đã để lại dấu vết sâu sắc hơn bất kỳ tấm huân chương nào.

Ông gấp cuốn nhật ký lại, đặt lên bàn thờ tạm của bệnh xá. Với ông, đó không chỉ là một cuốn sổ, mà là tiếng nói của hàng ngàn nữ quân y đã đi qua chiến tranh, để lại tuổi xuân giữa bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn