Nhật ký Đặng Thùy Trâm
Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một người con gái Hà Nội đã rời xa ánh đèn thành thị để dấn thân vào miền đất lửa Quảng Ngãi, mang theo một trái tim đầy ắp tình yêu và một lý tưởng sống cháy bỏng. Người con gái ấy chính là bác sĩ, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm – một tâm hồn rực sáng đã hóa thân thành bất tử qua những dòng nhật ký lay động hàng triệu trái tim.
Tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, thay vì chọn một công việc an nhàn ở hậu phương, Thùy Trâm đã tình nguyện xung phong vào chiến trường miền Nam – nơi ác liệt nhất lúc bấy giờ. Tại bệnh xá huyện Đức Phổ, chị vừa là người thầy thuốc tận tụy cứu chữa cho thương bệnh binh, vừa là người chị, người em thân thiết của những người dân nghèo xứ Quảng. Giữa làn bom đạn B-52 và những trận càn quét dã man của kẻ thù, chị vẫn đứng vững như một điểm tựa tinh thần, dùng bàn tay dịu dàng để xoa dịu nỗi đau thể xác và dùng tấm lòng chân thành để tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội.
Di sản lớn nhất mà chị để lại cho hậu thế không chỉ là những ca mổ thần kỳ trong điều kiện thiếu thốn, mà là cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm". Những dòng chữ ghi vội dưới ánh đèn dầu, trong tiếng đại bác gầm rú, không hề chứa đựng sự sợ hãi mà chỉ thấy một lý tưởng sống cao đẹp: "Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí". Chị yêu cuộc đời, yêu từng đóa hoa rừng, từng nụ cười của đồng đội, nhưng cũng sẵn sàng hy sinh tất cả cho khát vọng độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ngày 22/6/1970, trong một trận càn của giặc Mỹ, chị đã anh dũng hy sinh khi đang một mình bảo vệ bệnh xá và các thương binh. Chị ngã xuống khi tuổi đời mới vừa tròn 28, khi những ước mơ thanh xuân vẫn còn dang dở. Thế nhưng, ngọn lửa từ trái tim chị đã không bao giờ tắt. Cuốn nhật ký bị lưu lạc hàng chục năm qua bàn tay của một cựu binh Mỹ đã trở về với gia đình, trở về với dân tộc như một lời khẳng định về sức mạnh của chính nghĩa và vẻ đẹp của tâm hồn Việt Nam.
Hôm nay, khi đứng trước Khu di tích Đặng Thùy Trâm tại Quảng Ngãi, chúng ta như vẫn nghe thấy nhịp đập trái tim của chị trong từng hơi thở của đất trời miền Trung. Chị mãi mãi là "ngọn lửa tuổi hai mươi" truyền cảm hứng cho bao thế hệ trẻ về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng và về một lối sống biết dâng hiến cho cuộc đời.



