Khác

Nhật ký Đặng Thùy Trâm

Dược sĩ Doãn Ngọc Trâm là mẹ của liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Sau khi con gái hy sinh tại chiến trường Quảng Ngãi năm 1970, bà đã dành nhiều năm gìn giữ những kỷ vật của con và kể lại cho nhiều thế hệ về cuộc đời, lý tưởng sống của nữ bác sĩ trẻ. Theo lời kể của bà, cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm không chỉ là kỷ vật của gia đình mà còn là thông điệp về lòng yêu nước, đức hy sinh và khát vọng cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.

Ninh Bình05/07/2026Đoàn xã Hải An (Đoàn xã Hải An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Theo lời kể của bà, Đặng Thùy Trâm từ nhỏ đã là một cô gái giàu lòng nhân ái, ham học và luôn mơ ước trở thành bác sĩ để chữa bệnh cứu người. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, dù biết chiến trường đầy hiểm nguy, chị vẫn tình nguyện vào công tác tại chiến trường Quảng Ngãi.

Ngày tiễn con lên đường, bà Doãn Ngọc Trâm vừa tự hào vừa lo lắng. Người mẹ chỉ ôm con thật chặt và dặn:

"Con hãy giữ gìn sức khỏe, làm tròn nhiệm vụ của người thầy thuốc."

Đặng Thùy Trâm mỉm cười, hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về.

Nhưng lời hẹn ấy đã không thành hiện thực.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, Đặng Thùy Trâm anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi.

Theo lời bà Doãn Ngọc Trâm, khi nhận tin con hy sinh, cả gia đình chìm trong đau thương. Người mẹ nhiều đêm không ngủ, chỉ lặng lẽ nhìn tấm ảnh của con và nhớ lại những ngày con còn ngồi học dưới mái nhà nhỏ ở Hà Nội.

Nhiều năm sau chiến tranh, gia đình bất ngờ nhận được tin một cựu quân nhân Mỹ đã lưu giữ cuốn nhật ký của Đặng Thùy Trâm suốt hơn ba mươi năm và mong muốn trao trả cho gia đình.

Khi cầm lại cuốn nhật ký, bà xúc động đến nghẹn lời.

Bà kể rằng từng trang giấy đã ngả màu, nhưng nét chữ của con gái vẫn nguyên vẹn như ngày nào. Đọc từng dòng nhật ký, bà như được nghe con tâm sự về những ngày làm việc giữa bom đạn, về tình yêu dành cho đồng đội, thương binh và nhân dân.

Theo lời bà, điều khiến bà cảm động nhất là trong hoàn cảnh khốc liệt, Đặng Thùy Trâm vẫn luôn giữ được niềm tin vào tương lai, vào chiến thắng và vào con người.

Bà thường nói với những người trẻ đến thăm:

"Con tôi đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa. Điều tôi mong nhất là các cháu hôm nay biết quý trọng hòa bình và sống có ích."

Sau khi Nhật ký Đặng Thùy Trâm được xuất bản, rất nhiều học sinh, sinh viên và cán bộ đã tìm đến gặp bà. Bà luôn kiên nhẫn kể lại những câu chuyện về người con gái của mình, không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để truyền đi thông điệp về lòng yêu nước và trách nhiệm với Tổ quốc.

Theo bà, sự hy sinh của các liệt sĩ sẽ thực sự có ý nghĩa khi thế hệ hôm nay biết học tập, lao động, sống trung thực và cống hiến cho đất nước.

Cuộc đời của dược sĩ Doãn Ngọc Trâm là hình ảnh đẹp của một thân nhân liệt sĩ. Bà đã biến nỗi đau riêng thành động lực để gìn giữ ký ức lịch sử, giúp hàng triệu người hiểu hơn về thế hệ thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhật ký Đặng Thùy Trâm | Câu chuyện thời hoa lửa