Nhật ký Đặng Thùy Trâm – Ngọn lửa tâm hồn và khát vọng cống hiến của người trí thức trẻ.
Mỗi thời đại đều để lại những vết hằn sâu sắc trong dòng chảy lịch sử, nhưng có lẽ giai đoạn để lại nhiều thanh âm kiêu hùng nhất chính là thời hoa lửa. Đó là những năm tháng mà thế hệ trẻ Việt Nam sẵn sàng xếp lại bút nghiên, rời xa giảng đường để dấn thân vào nơi bom đạn. Điểm tựa tinh thần của họ, và cũng là bài học lớn nhất cho tương lai chính là câu chuyện về người nữ bác sĩ anh hùng Đặng Thùy Trâm qua những trang nhật ký thấm đẫm máu và hoa. Giữa chiến trường Đức Phổ ác liệt, chị Đặng Thùy Trâm không chỉ đối mặt với cái chết, sự thiếu thốn thuốc men mà còn phải chứng kiến những người đồng chí ngã xuống mỗi ngày. Thế nhưng, trong cuốn nhật ký của chị, người ta không tìm thấy sự tuyệt vọng, mà chỉ thấy một tâm hồn trong trẻo, một tình yêu con người bao la và một lý tưởng sống kiên định: “Đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố”. Chị đã ngã xuống ở tuổi hai mươi tám khi tay vẫn giữ chặt khẩu súng để bảo vệ thương binh. Bản lĩnh của một người trí thức trẻ thời hoa lửa chính là đóa hoa nở rực rỡ từ sự tôi luyện của lửa đạn, khẳng định vẻ đẹp của sự cống hiến tuyệt đối cho Tổ quốc. Từ câu chuyện của Đặng Thùy Trâm, quá khứ đã trở thành một tấm gương soi chiếu cho hiện tại và tương lai. Tuổi trẻ ngày nay đang được sống trong một thời đại hoàn toàn khác, thời đại của công nghệ và hội nhập. Tuy nhiên, những áp lực về định hướng bản thân, sự chênh vênh của tuổi trưởng thành đôi khi khiến chúng ta quên đi lý tưởng sống cao đẹp. Nhìn vào khát vọng của người nữ bác sĩ năm xưa, chúng ta hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở sự an nhàn, ích kỷ, mà nằm ở việc ta đã mang lại giá trị gì cho cuộc đời này. Lấy quá khứ làm điểm tựa, người trẻ hôm nay cần phải thắp lên ngọn lửa của tri thức, biến những trăn trở cá nhân thành khát vọng đưa đất nước vươn tầm thế giới. Thật đáng buồn khi xã hội hiện đại vẫn có một bộ phận giới trẻ chọn lối sống thờ ơ và vô cảm. Họ xem những trang nhật ký thời chiến là chuyện của một thời đã xa, không liên quan đến cuộc sống thực tế. Sự vô ơn ấy chính là biểu hiện của một tâm hồn nghèo nàn, một lối sống thực dụng nguy hại. Một dân tộc nếu không biết trân trọng những giọt máu đã đổ xuống trong quá khứ thì tương lai của dân tộc đó sẽ vô cùng lỏng lẻo và dễ bị đồng hóa.Tóm lại, câu chuyện về nhật ký Đặng Thùy Trâm mãi mãi là một khúc tráng ca, là nhịp cầu nối liền quá khứ anh hùng với tương lai tươi sáng. Đối với một học sinh lớp 11, ngọn lửa từ trang sách ấy chính là kim chỉ nam cho mọi hành động. Hãy sống một cuộc đời rực rỡ, dám ước mơ và dám dấn thân, vì chúng ta đang mang trên vai niềm kỳ vọng của cả một thế hệ đã ngã xuống cho màu xanh của hòa bình hôm nay.



