NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM – NHỮNG DÒNG CHỮ CÒN MÃI VỚI THỜI GIAN
Đặng Thuỳ Trâm - Là một nữ bác sĩ trẻ tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi, chị đã ghi lại những trang nhật ký chân thực về cuộc sống nơi bom đạn, tình đồng đội và khát vọng hòa bình. Sau chiến tranh, cuốn nhật ký được tìm thấy và làm lay động hàng triệu trái tim.
Có những cuốn sách được viết ra để kể một câu chuyện. Có những cuốn sách được viết ra để lưu giữ ký ức của một thời đại. Nhưng cũng có những trang viết vượt qua mọi giới hạn của không gian và thời gian để trở thành tiếng nói của trái tim, tiếng nói của lòng yêu nước và của một thế hệ đã sống trọn vẹn cho lý tưởng cao đẹp của mình. “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” là một tác phẩm như thế.
Lần đầu tiên đọc những trang nhật ký của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm, tôi không đọc bằng đôi mắt của một người đang tìm hiểu lịch sử. Tôi đọc bằng tất cả sự xúc động của một người trẻ sinh ra trong hòa bình, đang được sống trong những tháng ngày yên bình mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và bằng cả cuộc đời của mình.
Khép lại từng trang sách, điều đọng lại trong tôi không phải là những con số về chiến tranh, không phải là những trận đánh ác liệt hay những mất mát đau thương. Điều còn lại chính là hình ảnh một cô gái Hà Nội tuổi đời còn rất trẻ, mang trong tim những ước mơ bình dị của tuổi thanh xuân nhưng đã lựa chọn rời xa mái ấm gia đình để bước vào nơi khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh cứu nước.
Đặng Thùy Trâm không cầm súng nơi tuyến đầu. Chị khoác lên mình chiếc áo blouse trắng của người thầy thuốc. Nhưng cũng như hàng triệu thanh niên Việt Nam thời bấy giờ, chị đã chọn cho mình con đường dấn thân vì Tổ quốc.
Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ là thời kỳ đất nước chìm trong khói lửa. Hàng triệu người con ưu tú từ khắp mọi miền đã lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông. Trong dòng chảy ấy, Đặng Thùy Trâm – một nữ bác sĩ trẻ vừa tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội – đã tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi.
Ngày chị lên đường, phía trước là những cánh rừng Trường Sơn hun hút, là bom đạn, là bệnh tật, là sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng trong những dòng nhật ký còn lưu lại, người đọc không thấy một Đặng Thùy Trâm yếu đuối hay sợ hãi. Trái lại, ta bắt gặp hình ảnh một cô gái giàu nghị lực, giàu tình yêu thương và luôn cháy bỏng niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Có lẽ điều làm nên giá trị đặc biệt của “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” chính là sự chân thật.
Đó không phải là những trang viết được chuẩn bị để xuất bản.
Không phải những bài diễn văn được trau chuốt bằng ngôn từ.
Đó là tiếng nói thật nhất của một trái tim.
Trong từng dòng chữ, người đọc bắt gặp những tâm sự rất đỗi đời thường của một cô gái trẻ. Chị cũng nhớ mẹ. Chị cũng nhớ Hà Nội. Chị cũng có những phút yếu lòng, những nỗi cô đơn và cả những rung động rất đẹp của tuổi thanh xuân.
Nhưng vượt lên trên tất cả là tình yêu Tổ quốc.
Có những đêm giữa rừng sâu, tiếng bom đạn vọng về từ phía xa, chị vẫn ngồi bên ngọn đèn dầu ghi lại cảm xúc của mình. Có những ngày vừa cứu chữa thương binh, vừa đối mặt với những trận càn khốc liệt của địch, chị vẫn giữ được niềm tin vào con đường mà mình đã chọn.
Chính điều đó đã khiến Đặng Thùy Trâm trở thành hình ảnh tiêu biểu của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời hoa lửa.
Đó là thế hệ biết yêu nhưng không sống cho riêng mình.
Biết mơ ước nhưng sẵn sàng gác lại những ước mơ riêng vì độc lập dân tộc.
Biết quý trọng cuộc sống nhưng không ngần ngại hy sinh khi Tổ quốc cần.
Đọc “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”, tôi đặc biệt xúc động trước tình yêu thương con người của chị.
Trong chiến tranh, sự mất mát hiện diện mỗi ngày.
Người đồng đội hôm nay còn trò chuyện cùng nhau nhưng ngày mai có thể đã nằm lại nơi chiến trường.
Những thương binh được đưa đến trạm xá dã chiến trong tình trạng nguy kịch.
Những đứa trẻ, những người dân vô tội phải gánh chịu hậu quả nặng nề của chiến tranh.
Trước tất cả những đau thương ấy, trái tim người nữ bác sĩ không hề chai sạn.
Ngược lại, càng trong gian khổ, tình yêu thương của chị càng trở nên sâu sắc.
Chị đau nỗi đau của người khác.
Chị vui niềm vui của người khác.
Và chị dành trọn tuổi trẻ của mình để cứu chữa những người đang cần được cứu chữa.
Đó là vẻ đẹp làm nên tầm vóc của Đặng Thùy Trâm.
Một vẻ đẹp không đến từ những chiến công vang dội mà đến từ lòng nhân ái, từ trách nhiệm và từ sự hy sinh thầm lặng.
Năm 1970, khi mới hai mươi bảy tuổi, Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh trên mảnh đất Quảng Ngãi.
Cuộc đời chị khép lại khi tuổi xuân còn đang rực rỡ nhất.
Nhưng những trang nhật ký của chị thì không.
Chúng tiếp tục hành trình của mình qua nhiều thập kỷ.
Điều kỳ diệu là cuốn nhật ký ấy đã không bị thiêu hủy giữa chiến tranh.
Một người lính Mỹ sau khi thu giữ đã quyết định giữ lại bởi ông tin rằng những dòng chữ ấy chứa đựng một điều gì đó vô cùng đặc biệt.
Ba mươi lăm năm sau, cuốn nhật ký trở về với gia đình chị.
Sự trở về ấy giống như một phép màu của lịch sử.
Nhưng có lẽ, điều khiến hàng triệu người xúc động không phải vì đó là một cuốn nhật ký thất lạc được tìm thấy.
Điều khiến người ta xúc động chính là bởi những giá trị nhân văn trong cuốn sách vẫn còn nguyên vẹn sau nhiều thập kỷ.
Đọc “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” hôm nay, chúng ta không chỉ hiểu thêm về chiến tranh.
Chúng ta hiểu thêm về con người.
Hiểu thêm về lý tưởng sống.
Hiểu thêm về sức mạnh của lòng yêu nước.
Và hơn hết, hiểu rằng một cuộc đời ngắn ngủi vẫn có thể trở nên vĩ đại nếu được sống vì những điều tốt đẹp.
Là một giáo viên trẻ đang công tác trên mảnh đất Tây Nguyên, tôi càng cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của những trang nhật ký ấy.
Mỗi lần kể cho học sinh nghe về Đặng Thùy Trâm, tôi không chỉ muốn các em biết đến một nhân vật lịch sử.
Tôi muốn các em hiểu rằng hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao người trẻ đã dâng hiến tuổi xuân cho đất nước.
Tôi muốn các em hiểu rằng lòng yêu nước không phải là những điều lớn lao xa vời.
Lòng yêu nước bắt đầu từ việc sống có trách nhiệm, học tập chăm chỉ, biết yêu thương con người và biết cống hiến cho cộng đồng.
Thế hệ của Đặng Thùy Trâm đã đi qua chiến tranh bằng niềm tin và lý tưởng.
Thế hệ trẻ hôm nay đi qua thời đại hội nhập bằng tri thức và khát vọng phát triển.
Dù ở thời đại nào, đất nước cũng cần những con người biết sống vì người khác, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân và biết cống hiến cho cộng đồng.
Khép lại cuốn nhật ký, tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh người nữ bác sĩ trẻ giữa đại ngàn khói lửa. Chị đã ra đi nhưng những dòng chữ của chị vẫn ở lại. Chúng giống như một ngọn lửa âm thầm cháy trong lòng người đọc, nhắc nhở mỗi chúng ta phải sống đẹp hơn, trách nhiệm hơn và nhân ái hơn.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều dấu vết của chiến tranh, nhưng sẽ không bao giờ làm phai mờ những giá trị mà Đặng Thùy Trâm để lại.
Và có lẽ, đó chính là ý nghĩa lớn nhất của “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” – những dòng chữ được viết bằng trái tim của một người con gái Việt Nam trong thời hoa lửa, để rồi trở thành ánh sáng soi đường cho nhiều thế hệ mai sau.



