Bài viết

Nhật ký Đặng Thùy Trâm và ngọn lửa khát vọng tuổi trẻ trên chiến trường Đức Phổ

Những dòng nhật ký viết ra từ giữa vùng "đất lửa" Đức Phổ (Quảng Ngãi) không chỉ là trang sổ tay cá nhân của một nữ bác sĩ Hà Nội mười tám đôi mươi, mà đã trở thành bản trường ca về tình yêu quê hương, bản lĩnh cách mạng và ngọn lửa sống cống hiến mãnh liệt của thế hệ thanh niên Việt Nam thời kỳ chống Mỹ cứu nước.

Huế22/08/2026Trường Đại học Sư phạm - ĐHTN (Trường Đại học Sư phạm - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Từ Thủ đô Hà Nội đến vùng đất lửa Đức Phổ

Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm mang theo tuổi trẻ phơi phới và hoài hoài hoài hoài ước dấn thân xung phong vào chiến trường miền Nam. Điểm dừng chân của chị là Bệnh xá huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một trong những địa bàn gian khổ và ác liệt bậc nhất thời bấy giờ, nơi đạn bom gầm hú ngày đêm và ranh giới giữa sống - chết chỉ trong tấc bóng.

Tại đây, chị vừa là Trưởng bệnh xá, vừa là người chị, người mẹ tinh thần của biết bao cán bộ, thương bệnh binh. Giữa điều kiện y tế thiếu thốn tột cùng – không đủ thuốc mê, thiếu dụng cụ phẫu thuật, thiếu cả lương thực – người nữ bác sĩ trẻ vẫn kiên cường giành giật từng hơi thở cho đồng đội.

2. Ngọn lửa trong từng dòng nhật ký: "Chỉ có tình yêu thương mới làm nên kỳ tích"

Suốt những năm tháng ở chiến trường, Đặng Thùy Trâm đã ghi lại cảm xúc và suy tư của mình trong hai cuốn sổ tay nhỏ. Đó không chỉ là công việc chữa bệnh cứu người, mà là tấm lòng trăn trở sâu sắc trước nỗi đau của dân tộc và sự hy sinh của thương bệnh binh:

"Mười chín đứa con của bệnh xá, đứa nào cũng thương, đứa nào cũng ruột rịt... Dù cuộc sống gian khổ ác liệt đến đâu, lòng ta vẫn nở hoa tình thương và hy vọng."

Dù phải sống trong lòng địch, giữa những đợt càn quét gắt gao của Lữ đoàn 198 Anh vũ Mỹ (Americal Division), chị chưa từng gục ngã trước sợ hãi. Trái tim chị chứa đựng tình yêu lớn lao đối với Đảng, đối với Bác Hồ và khát vọng hòa bình cháy bỏng cho đất nước. Ngày 27/9/1968, khi được chính thức kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam ngay giữa rừng sâu, chị đã nghẹn ngào ghi lại:

"Hãy giữ vững tính chất của người cộng sản, hãy sống và chiến đấu sao cho khỏi hối tiếc vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí..."

3. Trận chiến cuối cùng và sự bất tử của một tâm hồn

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn quét quy mô lớn của quân đội Mỹ vào khu căn cứ bệnh xá Đức Phổ, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm cùng một số sĩ quan y tế đã ở lại bảo vệ các thương binh và bảo vệ căn cứ. Một mình chị với khẩu súng CKC trong tay đã kiên cường chiến đấu chống lại toán quân Mỹ để đánh lạc hướng, tạo thời gian cho đồng đội rút lui an toàn. Chị đã ngã xuống khi mới vừa tròn 27 tuổi – độ tuổi rực rỡ nhất của đời người.

Cuốn nhật ký của chị bị một người lính Mỹ tên là Frederic Whitehurst thu giữ. Khi định đốt cuốn sổ, người phiên dịch cựu quân nhân Nguyễn Trung Hiếu đã ngăn lại bằng một câu nói đi vào lịch sử:

"Đừng đốt, Fred. Trong đó đã có lửa rồi!"

Chính ngọn lửa tình yêu đất nước và lòng nhân ái ấy đã khiến Frederic Whitehurst lưu giữ cuốn nhật ký suốt 35 năm, trước khi trao trả lại cho gia đình liệt sĩ vào năm 2005, làm chấn động hàng triệu trái tim không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới.

4. Thông điệp cho thế hệ hôm nay: Tiếp nối "Thời hoa lửa"

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về Bác sĩ - Liệt sĩ Đặng Thùy Trâm vẫn luôn là ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ. Trong thời đại hòa bình và phát triển, "ngọn lửa" ấy không còn là đạn bom hay tay súng, mà biến thành:

Khát vọng cống hiến: Tinh thần sẵn sàng đi bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì khi Tổ quốc và Nhân dân cần.

Trách nhiệm xã hội: Lòng nhân ái, sự sẻ chia với cộng đồng và ý thức bảo vệ độc lập, chủ quyền dân tộc.

Bản lĩnh thanh niên: Không lùi bước trước khó khăn, thách thức của thời đại chuyển đổi số và hội nhập quốc tế.

Gửi câu chuyện của Bác sĩ Đặng Thùy Trâm lên nền tảng Câu chuyện lịch sử, chúng ta không chỉ tri ân một người anh hùng, mà còn cùng nhau giữ gìn ngọn lửa ký ức, để quá khứ hào hùng mãi là điểm tựa cho tương lai Việt Nam bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn