Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nhật ký Đặng Thùy Trâm và ngọn lửa lý tưởng của nữ bác sĩ trên chiến trường Đức Phổ

Câu chuyện về cuốn nhật ký và tấm lòng nhân ái của Bác sĩ Đặng Thùy Trâm tại chiến trường Đức Phổ, qua đó gửi gắm bài học sâu sắc về lý tưởng sống và lòng biết ơn của tuổi trẻ hôm nay.

Quảng Ngãi21/08/2026Đinh Thị Loan (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHẬT KÝ ĐẶNG THÙY TRÂM VÀ NGỌN LỬA LÝ TƯỞNG CỦA NỮ BÁC SĨ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG ĐỨC PHỔ

Trong dải đất Quảng Ngãi kiên cường, địa danh Đức Phổ không chỉ khắc sâu những chiến công hiển hách mà còn là nơi lưu giữ ký ức về một người con gái Hà Nội đã dâng trọn tuổi thanh xuân cho mảnh đất này: Anh hùng Nữ liệt sĩ - Bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất, chị đã sống, chiến đấu và hy sinh như một đóa hoa rừng ngát hương giữa ngàn trùng bom đạn.

Sinh năm 1942 tại Hà Nội trong một gia đình trí thức, sau khi tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã xung phong vào chiến trường miền Nam. Điểm dừng chân của chị là Bệnh xá Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi — nơi đầu sóng ngọn gió, thiếu thốn đủ đường và luôn đối mặt với hiểm nguy rình rập. Kỷ vật vô giá mà chị để lại cho đời chính là cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm", ghi lại những ngày tháng gian khổ từ năm 1968 đến trước khi chị hy sinh vào mùa hè năm 1970.

Cuốn nhật ký không chỉ là những dòng ghi chép công việc cứu chữa thương binh hằng ngày giữa cơn mưa bom bài đạn, mà còn là nơi gửi gắm những tâm tư rất đỗi con người: nỗi nhớ quê nhà, tình yêu thương đồng chí, đồng bào và trên hết là một lý tưởng sống cao đẹp. Chị từng viết: "Đời người phải trải qua sóng gió nhưng không được ngã gục trước sóng gió". Giữa mảnh đất Đức Phổ cày xới vết thương chiến tranh, người nữ bác sĩ trẻ ấy đã đem tất cả lòng nhân ái, sự tận tụy để giành giật sự sống cho từng chiến sĩ, từng người dân Quảng Ngãi. Mùa hè năm 1970, trong một trận càn quét tàn khốc của địch, chị đã anh dũng hy sinh khi mới tròn 28 tuổi, bảo vệ an toàn cho các thương binh và đồng đội.

Đọc từng dòng nhật ký của chị Đặng Thùy Trâm, tôi không khỏi xúc động và tự hào. Lịch sử không chỉ là những mốc thời gian khô khốc trên trang sách, mà đang sống động qua từng dòng chữ chứa đựng nhịp đập trái tim của thế hệ đi trước. Sự hy sinh của chị và biết bao anh hùng liệt sĩ trên mảnh đất Quảng Ngãi đã đổi lấy bình yên, tự do cho chúng tôi hôm nay.

Là một sinh viên đang học tập và trưởng thành trên quê hương Quảng Ngãi anh hùng, hình ảnh bác sĩ Đặng Thùy Trâm là tấm gương sáng ngời về lý tưởng sống. Chuyện nghề, chuyện đời và ngọn lửa nhiệt huyết của chị thắp lên trong tôi lòng biết ơn sâu sắc, nhắc nhở tôi phải luôn nỗ lực học tập, rèn luyện bản thân và sống có trách nhiệm với cộng đồng để tiếp nối truyền thống cao đẹp của thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn