Bài viết

Nhật ký Đặng Thùy Trâm và ngọn lửa lý tưởng tuổi 20 giữa chiến trường Đức Phổ

Đặng Thùy Trâm

Huế24/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong cuốn nhật ký tìm thấy trên chiến trường Quảng Ngãi rực lửa, có một câu hỏi mà bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm tự đặt ra cho chính mình: "Là thanh niên, ta phải làm gì để không phải hối hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí?". Trả lời cho câu hỏi ấy chính là trọn vẹn những năm tháng thanh xuân dâng hiến của chị – người con gái Hà Nội gác lại ước mơ, dấn thân vào lòng chảo chiến tranh gian khổ nhất.

Tốt nghiệp Y khoa năm 1966, thay vì ở lại hậu phương êm ấm, Đặng Thùy Trâm xung phong vào chiến trường Đức Phổ (Quảng Ngãi) – nơi được mệnh danh là "vùng đất chết" với những trận càn quét, bom dội dữ dội của quân Mỹ. Tại Bệnh xá Đức Phổ, giữa rừng sâu thiếu thốn từ viên thuốc tê đến tấc băng gạc, nữ bác sĩ tuổi đời mới đôi mươi đã trở thành điểm tựa sống còn của hàng trăm thương bệnh binh.

Nhật ký của chị không chỉ ghi lại cái lạnh, cái đói và sự hy sinh khốc liệt hàng ngày, mà còn đong đầy một tình yêu thương con người bao la. Chị thức trắng nhiều đêm bên giường bệnh, tự tay chăm sóc từng vết thương lở loét, nắm chặt tay đồng đội qua những giờ phút lâm chung. Có những lần giặc càn qua, một mình chị cùng vài chiến sĩ bảo vệ đã kiên cường đẩy lùi từng đợt tấn công của kẻ thù để bảo vệ cho các thương binh an toàn rút lui.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn ác liệt của quân Mỹ, Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới tròn 27 tuổi, trên tay vẫn còn cầm khẩu súng ngắn chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Cuốn nhật ký bị bỏ lại giữa chiến trường sau đó được một người lính Mỹ nhặt được. Tình yêu thương, lý tưởng sống cao đẹp và lòng kiên cường của người nữ bác sĩ Việt Nam đã khiến chính những người lính bên kia chiến tuyến phải kính cẩn cúi đầu, lưu giữ cuốn sổ suốt hơn 30 năm trước khi trao trả lại cho gia đình chị.

Đặng Thùy Trâm chính là biểu tượng rực rỡ nhất cho thế hệ thanh niên "thời hoa lửa" – những con người sống có lý tưởng, biết yêu thương sâu sắc và sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Ngọn lửa từ trang nhật ký của chị vẫn tiếp tục cháy mãi, soi đường cho bao thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn