NHẬT KÝ ĐỂ LẠI – CÂU CHUYỆN BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Năm 1966, Đặng Thùy Trâm – cô bác sĩ trẻ 24 tuổi, tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội – xung phong vào chiến trường Quảng Ngãi. Cô rời lại sau lưng gia đình, tuổi trẻ và những mơ ước rất đời thường để bước vào nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp thở.
Trạm xá nơi cô công tác nằm sâu trong rừng. Không điện, không đủ thuốc men, thiếu cả băng gạc. Những ca mổ được thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét. Có những đêm, cô phải phẫu thuật liên tục cho thương binh trong tiếng bom rền vang trên đầu.
Trong cuốn nhật ký, cô viết:
“Có những lúc tưởng như không thể chịu đựng nổi, nhưng nghĩ đến đồng bào, đồng chí, mình lại đứng vững.”
Đặng Thùy Trâm không chỉ là bác sĩ. Cô là chỗ dựa tinh thần cho thương binh, là người chị, người em trong đơn vị. Cô khóc khi bệnh nhân hy sinh. Cô day dứt khi không cứu được người bị thương nặng. Và cô luôn tự hỏi mình đã làm đủ chưa, đã sống xứng đáng chưa.
Ngày 22/6/1970, trong một lần đi công tác, bác sĩ Đặng Thùy Trâm bị phục kích và hy sinh khi mới 27 tuổi. Trên người cô lúc ấy chỉ có vài vật dụng cá nhân và hai cuốn nhật ký viết tay.
Những trang nhật ký ấy suýt bị đốt đi, nhưng đã được một người lính Mỹ giữ lại, bởi ông nói:
“Đừng đốt. Trong đó có lửa.”
Ba mươi lăm năm sau, cuốn “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” trở về Việt Nam, làm lay động hàng triệu trái tim. Người ta nhận ra rằng:
chiến tranh không chỉ có súng đạn, mà còn có lòng nhân ái, sự hy sinh thầm lặng và một tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.
Đặng Thùy Trâm ra đi khi chưa kịp sống cho riêng mình, nhưng cô sống mãi trong ký ức dân tộc – như một biểu tượng đẹp của thời hoa lửa Việt Nam.



