Nhật ký giữa chiến trường
Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội. Là một nữ bác sĩ trẻ, chị tình nguyện rời cuộc sống bình yên để vào chiến trường miền Nam, chăm sóc thương binh và phục vụ cách mạng.
Năm 1967, chị được phân công về công tác tại một bệnh xá ở Đức Phổ, Quảng Ngãi.
Một ngày nọ, tiếng máy bay vọng lại từ xa.
Một y tá lo lắng:
— Chị Thùy Trâm, máy bay địch đang đến!
Chị bình tĩnh nói:
— Đưa thương binh xuống hầm trước. Những người nặng nhất phải được ưu tiên.
Trong điều kiện thiếu thốn thuốc men và dụng cụ y tế, chị cùng đồng đội vẫn cố gắng cứu chữa từng thương binh.
Có những ca bệnh rất nặng.
Một người lính yếu ớt hỏi:
— Bác sĩ ơi, tôi có sống được không?
Chị nắm tay anh:
— Anh phải cố gắng. Chúng tôi sẽ làm hết sức để cứu anh.
Sau mỗi ngày làm việc, khi mọi người đã nghỉ, Đặng Thùy Trâm thường lấy cuốn sổ ra viết.
Chị ghi lại những gì mình chứng kiến: những người đồng đội hy sinh, những thương binh được cứu sống, những nỗi nhớ gia đình và cả những suy nghĩ của một người trẻ giữa chiến tranh.
Có lần, một người bạn hỏi:
— Chị viết nhật ký để làm gì?
Chị đáp:
— Để ghi lại những điều mình đang sống. Có thể sau này sẽ có người đọc và hiểu được chúng ta đã từng sống như thế nào.
Những trang nhật ký ấy chứa đựng cả nỗi đau và niềm tin.
Chị từng chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh. Có những ngày tưởng như không thể tiếp tục.
Nhưng mỗi khi có thương binh được đưa về, chị lại đứng dậy và tiếp tục công việc.
Một đồng đội nói:
— Chị cũng mệt rồi, nghỉ một chút đi.
Đặng Thùy Trâm mỉm cười:
— Khi còn người cần cứu chữa thì mình chưa thể nghỉ.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường công tác, Đặng Thùy Trâm bị địch phát hiện và hy sinh khi mới 27 tuổi.
Hai cuốn nhật ký của chị sau này được một người lính Mỹ giữ lại và trao trả cho gia đình chị.
Năm 2005, nhật ký được xuất bản với tên “Nhật ký Đặng Thùy Trâm” và trở thành một tác phẩm được nhiều thế hệ bạn đọc biết đến.
Một cô bé đọc những trang nhật ký rồi hỏi mẹ:
— Mẹ ơi, tại sao một người đã hy sinh lâu như vậy mà con vẫn cảm thấy chị ấy rất gần?
Người mẹ trả lời:
— Vì trong những trang viết ấy có tuổi trẻ, tình yêu thương và những suy nghĩ rất chân thật của chị.
Cô bé khép cuốn sách lại.
Em hiểu rằng chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về những người trẻ đã sống và hy sinh vì đất nước vẫn còn giá trị.
Đặng Thùy Trâm ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Nhưng những trang nhật ký của chị đã giúp các thế hệ sau hiểu hơn về một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống đầy lý tưởng, yêu thương và trách nhiệm.
BÀI HỌC
Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm nhắc chúng ta biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết yêu thương con người.
Qua hình ảnh một nữ bác sĩ trẻ luôn cố gắng cứu chữa thương binh giữa hoàn cảnh khắc nghiệt, chúng ta hiểu rằng dù cuộc sống có khó khăn, mỗi người vẫn có thể lựa chọn sống tử tế, tận tâm và có ích cho cộng đồng.
Đồng thời, câu chuyện giúp chúng ta biết trân trọng hòa bình và cơ hội được học tập, sống và theo đuổi ước mơ hôm nay.


