Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NHẬT KÝ GIỮA RỪNG TRƯỜNG SƠN

Đặng Thùy Trâm là bác sĩ quân y, công tác tại chiến trường Quảng Ngãi trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Chị đã dành trọn tuổi thanh xuân để chăm sóc thương binh, bệnh binh và phục vụ cách mạng. Cuốn nhật ký của chị sau này trở thành một trong những tư liệu xúc động nhất về chiến tranh Việt Nam.

Tây Ninh13/06/2026Nguyễn Hồng Yến (Đoàn xã An Lục Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1966, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, cô bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm tình nguyện rời Hà Nội để vào chiến trường miền Nam.

Trước mắt chị là một hành trình dài với vô vàn gian khổ. Từ hậu phương miền Bắc, chị vượt hàng nghìn cây số qua dãy Trường Sơn để đến nơi công tác. Những cánh rừng rậm, những con suối sâu và bom đạn ác liệt không làm chùn bước người nữ bác sĩ trẻ tuổi.

Tại chiến trường Quảng Ngãi, điều kiện y tế vô cùng thiếu thốn. Thuốc men khan hiếm, dụng cụ chữa bệnh đơn sơ, nhiều ca phẫu thuật phải thực hiện dưới ánh đèn dầu hoặc trong những căn hầm dã chiến giữa rừng.

Mỗi ngày, Đặng Thùy Trâm cùng đồng đội tiếp nhận nhiều thương binh từ các trận đánh đưa về. Có những đêm chị thức trắng để cứu chữa bệnh nhân. Có lúc vừa điều trị cho thương binh vừa phải cảnh giác trước những cuộc càn quét của đối phương.

Điều khiến đồng đội nhớ mãi là tấm lòng nhân hậu của chị. Đối với thương binh, chị không chỉ là một bác sĩ mà còn như người chị, người mẹ luôn động viên, chăm sóc và tiếp thêm nghị lực sống.

Giữa chiến trường khốc liệt, Đặng Thùy Trâm vẫn giữ thói quen ghi nhật ký. Trong những trang viết ấy, chị ghi lại cuộc sống nơi chiến trường, tình đồng đội, nỗi nhớ gia đình và niềm tin vào thắng lợi cuối cùng của dân tộc.

Nhiều lần bệnh xá bị địch phát hiện và đánh phá. Chị cùng đồng đội phải nhanh chóng di chuyển thương binh đến nơi an toàn. Có những ngày mọi người phải sống trong điều kiện vô cùng gian khổ, thiếu ăn, thiếu thuốc và thường xuyên đối mặt với hiểm nguy.

Dù vậy, nữ bác sĩ trẻ chưa bao giờ nghĩ đến việc rời bỏ nhiệm vụ. Chị luôn tâm niệm rằng phía sau mỗi thương binh là gia đình, là quê hương đang mong chờ họ trở về.

Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một lần di chuyển công tác, Đặng Thùy Trâm anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi. Sự ra đi của chị để lại niềm tiếc thương sâu sắc đối với đồng đội và những người từng được chị cứu chữa.

Điều đặc biệt là cuốn nhật ký của chị không bị thất lạc trong chiến tranh. Một cựu binh Mỹ đã giữ lại thay vì tiêu hủy vì nhận thấy giá trị nhân văn sâu sắc trong những trang viết ấy. Hơn ba mươi năm sau, cuốn nhật ký được trao trả cho gia đình.

Khi được xuất bản, "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" đã gây xúc động mạnh mẽ đối với hàng triệu độc giả trong và ngoài nước. Qua những dòng chữ giản dị nhưng chân thành, người đọc hiểu hơn về lý tưởng sống, lòng yêu nước và sự hy sinh của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến.

Đặng Thùy Trâm không trực tiếp cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận, nhưng chị đã chiến đấu bằng trái tim của một người thầy thuốc cách mạng. Mỗi thương binh được cứu sống là một chiến thắng thầm lặng giữa bom đạn chiến tranh.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những trang nhật ký vẫn còn nguyên giá trị. Câu chuyện về Đặng Thùy Trâm không chỉ là câu chuyện của một nữ bác sĩ quân y mà còn là câu chuyện về lý tưởng, lòng nhân ái và sự cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn