Nhật ký giữa thời hoa lửa
Câu chuyện kể về những ngày tháng chiến đấu đầy gian khổ của bác sĩ Đặng Thùy Trâm tại chiến trường Quảng Ngãi trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Dù phải đối mặt với bom đạn, thiếu thốn thuốc men và hiểm nguy luôn cận kề, bà vẫn tận tụy cứu chữa thương binh, thể hiện tinh thần yêu nước, lòng nhân ái và sự hy sinh cao cả của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời hoa lửa.
Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Trường Đại học Y Hà Nội, bác sĩ Đặng Thùy Trâm tình nguyện vào chiến trường Quảng Ngãi công tác tại một bệnh xá dã chiến. Công việc của bà là chăm sóc, cứu chữa những chiến sĩ bị thương và người dân vùng chiến sự.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Bệnh xá thường xuyên phải di chuyển để tránh sự càn quét của địch. Thuốc men khan hiếm, dụng cụ y tế thiếu thốn, nhiều ca phẫu thuật phải thực hiện dưới ánh đèn dầu hoặc trong hầm trú ẩn. Có những ngày, tiếng bom nổ không ngớt, nhưng bà và đồng đội vẫn kiên trì cứu chữa từng bệnh nhân.
Một lần, sau một trận bom dữ dội, rất nhiều thương binh được đưa về cùng lúc. Dù đã làm việc liên tục suốt nhiều giờ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm vẫn không nghỉ ngơi. Bà động viên từng người bệnh, băng bó vết thương và tìm mọi cách giữ lại sự sống cho họ. Trong cuốn nhật ký của mình, bà viết về tình đồng đội, nỗi nhớ gia đình và niềm tin mãnh liệt rằng đất nước nhất định sẽ giành được độc lập.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường đi công tác, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi. Sau chiến tranh, hai cuốn nhật ký của bà được trao trả cho gia đình và xuất bản thành sách. Những trang viết chân thực ấy đã lay động hàng triệu độc giả trong và ngoài nước, trở thành biểu tượng đẹp về lý tưởng sống, lòng yêu nước và sự cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam


