Bài viết

NHẬT KÝ GIỮA THỜI HOA LỬA- ĐẶNG THÙY TRÂM..

Nếu lịch sử chỉ được ghi lại bằng những con số, có lẽ nó đã trở nên khô khan. Nhưng lịch sử Việt Nam còn được viết nên bởi những con người bằng xương bằng thịt — những con người đã sống, đã yêu và đã hy sinh trong “thời hoa lửa”. Trong số đó, Đặng Thùy Trâm là một cái tên khiến tôi không thể quên.

Gia Lai03/05/2026Liên chi Đoàn Khoa Ngoại ngữ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị bước vào chiến tranh không phải với khẩu súng trên tay, mà với một trái tim của người bác sĩ. Giữa nơi bom đạn ác liệt, chị vẫn kiên trì cứu chữa cho từng thương binh trong điều kiện thiếu thốn đến khắc nghiệt. Có những lúc, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng phút giây, nhưng chị vẫn chọn ở lại — không phải vì không biết sợ, mà vì có những điều còn lớn hơn cả nỗi sợ.

Trong những trang nhật ký, chị từng viết về nỗi nhớ nhà, về những đêm dài cô đơn và cả những phút yếu lòng rất con người. Có lúc chị tự hỏi liệu mình có thể tiếp tục được bao lâu, nhưng rồi chính chị lại tự trả lời bằng hành động: tiếp tục cứu người, tiếp tục sống có ý nghĩa. Những dòng chữ ấy không cần phải hoa mỹ, nhưng lại đủ sức khiến người đọc nghẹn lại — bởi đó là sự thật, là cảm xúc thật của một con người đang sống giữa chiến tranh.

“Thời hoa lửa” qua câu chuyện của chị vì thế không chỉ có khói lửa và mất mát, mà còn có ánh sáng của tình người. Đó là nơi mà con người ta, dù đứng trước cái chết, vẫn chọn yêu thương; dù kiệt sức, vẫn không từ bỏ niềm tin. Và chính những con người như chị đã góp phần làm nên sức mạnh để cả dân tộc vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất.

Ngày hôm nay, khi chúng ta sống trong hòa bình, mọi thứ dường như trở nên quá đỗi bình thường: một bữa cơm đủ đầy, một ngày đến trường, một giấc ngủ yên lành. Nhưng nếu đặt những điều ấy cạnh “thời hoa lửa”, ta sẽ hiểu rằng — có những điều bình thường đã từng là ước mơ rất lớn.

Và rồi tôi chợt nghĩ: nếu một ngày nào đó, chúng ta cũng phải đứng trước lựa chọn giữa bản thân và một điều lớn lao hơn, liệu mình có đủ dũng cảm để bước tiếp như họ?

Có thể chúng ta không sống trong chiến tranh, nhưng mỗi người đều có một “thời hoa lửa” của riêng mình — những lúc phải lựa chọn, phải kiên cường, phải trưởng thành. Và khi nhớ về những con người như Đặng Thùy Trâm, tôi hiểu rằng: sống xứng đáng không phải là điều quá lớn lao, mà bắt đầu từ việc biết trân trọng, biết cố gắng và không lùi bước trước những khó khăn của chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn