Cựu chiến binh

Nhật ký hành quân chống Mỹ của người chiến sĩ Dân tộc Tày

Vào mùa xuân năm 1971 người chiến sĩ Mương Quốc Hoà sinh năm 1953 đã quyết định rời quê hương xã Tùng Bá, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang ( nay là xã Tùng Bá, tỉnh Tuyên Quang) tham gia nhập ngũ tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Tuyên Quang05/08/2026Xã Tùng Bá (Đoàn xã Tùng Bá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nhật ký hành quân chống Mỹ của người chiến sĩ Dân tộc Tày

Nhật ký hành quân chống Mỹ của người chiến sĩ Dân tộc Tày

          Vào mùa xuân năm 1971 người chiến sĩ Mương Quốc Hoà sinh năm 1953 đã quyết định rời quê hương xã Tùng Bá, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang (nay là xã Tùng Bá, tỉnh Tuyên Quang) tham gia nhập ngũ tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

          Sau khi nhập ngũ tôi đã hành quân vào tỉnh Kon Tum và tham gia trận đánh đầu tiên ở Đắc siêng vào tháng 10/1972, chiếm đánh trại huấn luyện của Mỹ trong 4 ngày đã tiêu diệt gọn và bắt sống quân địch. Sau đó tôi tiếp tục ra Đak Tô đánh đội biệt kích nhảy dù trong 3 ngày và quay về chốt chặn ở bắc Kon Tum, đến tháng 11/1974 tham gia đánh trận ở Đăk Pek và dành chiến thắng, tiếp tục đánh giặc dần về tỉnh Khánh Hoà và phố Buôn Mê Thuật từ năm 1974 – 1975, trận đánh mở tiếng súng đầu tiên chiến dịch Tây Nguyên ngày 09/03/1975 trận Đức Lập, ngày 12/03/1975 thành phố Buôn Ma Thuật được giải phóng, sau đó chúng tôi tiếp tục hành quân đánh trận xuống Nhà Trang, Khánh Hoà, đi theo đường 21, dừng chân tại Cam Ranh sau đó vào Phan Rang và được lệnh quay lại lên Tây Nguyên theo hướng đường 14B xuống Bình Dương mở màn chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Khi chiến dịch HCM kết thúc đến tháng 9/1975 tôi quay lại Tây Nguyên lên thị xã Gia Nghĩa an ngữ ở đó đến tháng 12/1975 do sức khoẻ không đảm bảo phục viên vào tháng 12/1975, chuyển về công tác tại Bệnh viện đa khoa Hà Giang 01/1976.

          Trong quá trình tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước đó là những ký ức mà tôi không thể nào quên được, những đồng đội cùng chiến đấu vào sinh ra tử, người thì mãi mãi không quay chở về, người thì mang những thương tích trên người, bản tôi đã bị nhiễm chất độc màu da cam, để có được hoà bình như ngày hôm nay là không hề dễ, tôi mong thế hệ trẻ luôn luôn nêu cao tinh thần yêu nước đóng góp vào sự phát triển của đất nước ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn