Cựu chiến binh

Nhật ký Hoàng Văn Khang

Lào Cai11/05/2026Hoàng Thế Hưng (xã Nghĩa Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1989. Khi Hoàng Văn Khang tròn 21 tuổi và khoác lên mình bộ quân phục màu xanh cỏ úa, những tiếng súng lớn nhất ở biên giới phía Bắc bắt đầu lùi xa. Thế nhưng, cái tên "Bảo vệ biên giới" lúc bấy giờ vẫn chưa hề nhẹ nhàng.

Đó là một giai đoạn kỳ lạ: Không còn là những trận đánh ồ ạt, mà là cuộc đấu trí âm thầm giữa sương mù. Khang nhập ngũ mang theo cái hăm hở của tuổi trẻ nhưng sớm nhận ra kẻ thù lớn nhất không chỉ là hỏa lực, mà là sự cô đơn trên đỉnh chốt và cái lạnh thấu xương của đá tai mèo.

Dưới đôi mắt của người lính trẻ sinh năm 1968, biên giới giai đoạn 1989 - 1992 hiện lên với những đặc trưng riêng:

  • Tiếng gõ của đá: Đêm trực, Khang ngồi trong hầm, tai căng ra nghe tiếng đá lở hay tiếng bước chân lạ của thám báo. Ở đây, sự im lặng cũng có âm thanh của nó – tiếng sương rơi trên báng súng sắt lạnh.

  • Hơi ấm từ những bát cơm chung: 1989 là những ngày đất nước vẫn còn nghèo. Bát cơm lính có khi lẫn cát bụi đá, miếng cá khô cũng phải chia đôi, nhưng cái hơi ấm tỏa ra từ những người đồng đội mới là thứ giữ cho anh không ngã gục trước những cơn sốt rét rừng dai dẳng.

  • Những cột mốc không tên: Nhiệm vụ của Khang là tuần tra dọc những đường biên mờ mịt. Có những cột mốc cũ kỹ nằm giữa bụi rậm, anh và đồng đội phải dùng tay lau sạch rêu bám để nhìn rõ hai chữ "Việt Nam". Đó là giây phút Khang hiểu rằng, mình không chỉ giữ đất, mình đang giữ linh hồn của dân tộc.

  • Khung hình thứ ba: Bản lĩnh sau ba năm tôi luyện

    1992 – Năm xuất ngũ. Hoàng Văn Khang rời quân ngũ sau 3 năm đằng đẵng bám trụ nơi tiền tiêu. Anh mang về trong chiếc ba lô sờn cũ không phải là những chiến công vang dội trên mặt báo, mà là:

    1. Một làn da sạm nắng gió: Dấu ấn của những mùa sương muối biên thùy.

  • Một ý chí lầm lì: Được rèn giũa từ những lần vác đạn lên đỉnh dốc đứng.

  • Một trái tim bình thản: Vì đã đi qua lằn ranh của sự nguy hiểm, nên trước những sóng gió đời thường, anh vẫn vững vàng như cây nghiến bám rễ vào núi cao.

  • Giờ đây, khi nhìn lại quãng thời gian 1989 - 1992, ông Khang không thường kể về những gian khổ. Với ông, đó là những năm tháng đẹp nhất – tuổi thanh xuân được gửi lại nơi những đỉnh gió hú để đổi lấy sự bình yên cho bản làng. Ông không chỉ là một cựu chiến binh, ông là người đã chứng kiến những trang sử cuối cùng của một thời kỳ hoa lửa vùng biên phía Bắc.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Nhật ký Hoàng Văn Khang | Câu chuyện thời hoa lửa