NHẬT KÝ NGƯỜI LÍNH – NHỮNG NGÀY KHÔNG QUÊN Ở TRƯỜNG SƠN
Ngày 12 tháng 3 năm 1972
Hôm nay đơn vị tôi hành quân sâu hơn vào rừng Trường Sơn. Đường đi không còn rõ dấu vết, chỉ còn những vệt đất đỏ và cây rừng bị bom quật ngã.
Mỗi bước chân đều nặng trĩu. Không phải vì mệt, mà vì không ai biết phía trước sẽ là gì.
Tôi mở cuốn sổ nhỏ này, viết vài dòng để nếu mai không còn cơ hội, ít nhất vẫn còn lại chút dấu vết của mình.
Ngày 18 tháng 3 năm 1972
Trận bom sáng nay làm cả khu rừng như rung chuyển.
Tôi và anh em phải nằm ép sát xuống đất, đất đá phủ kín người. Khi ngẩng lên, tôi thấy một thân cây lớn đã bị xé đôi.
Không ai nói gì nhiều. Chúng tôi chỉ lặng lẽ đứng dậy, tiếp tục đi.
Có lẽ ở chiến trường, im lặng là cách con người giữ cho mình không gục ngã.
Ngày 25 tháng 3 năm 1972
Hôm nay tôi gặp một cô gái giao liên.
Cô ấy nhỏ, gầy, nhưng đi rất nhanh, như thể con đường này thuộc về cô ấy.
Cô chỉ nói đúng một câu khi trao bản đồ:
“Đi theo dấu đỏ, đừng dừng lại.”
Rồi biến mất giữa rừng.
Tôi không biết tên cô.
Nhưng tôi nhớ rất rõ ánh mắt cô – bình tĩnh đến lạ.
Ngày 2 tháng 4 năm 1972
Một đồng đội của tôi bị thương.
Chúng tôi phải cõng anh ấy đi suốt đêm.
Trời không trăng, rừng tối như nuốt hết ánh sáng.
Anh ấy vẫn tỉnh, chỉ thỉnh thoảng nói:
“Đừng bỏ tôi lại…”
Không ai bỏ ai cả. Ở đây, nếu buông tay, nghĩa là mất nhau mãi mãi.
Ngày 10 tháng 4 năm 1972
Tôi được giao nhiệm vụ đưa thư về hậu phương.
Lá thư không dài, chỉ vài dòng gửi mẹ:
“Mẹ ơi, con vẫn ổn. Rừng rất lớn, nhưng con không lạc. Con đi cùng rất nhiều người tốt.”
Tôi không nói về bom đạn.
Không phải vì giấu, mà vì tôi không muốn mẹ phải lo.
Ngày 20 tháng 4 năm 1972
Đêm qua, chúng tôi bị phục kích.
Tiếng súng nổ dồn dập. Ánh sáng lóe lên giữa rừng tối.
Tôi không còn nhớ mình đã chạy bao lâu.
Chỉ biết rằng khi dừng lại, bên cạnh tôi đã vắng đi vài người.
Chiến tranh không có lời tạm biệt.
Ngày 1 tháng 5 năm 1972
Tôi gặp lại cô giao liên hôm trước.
Cô bị thương ở vai nhưng vẫn cười.
Tôi hỏi:
“Cô không sợ sao?”
Cô trả lời rất nhẹ:
“Nếu ai cũng sợ thì ai mang tin đi?”
Rồi lại đi tiếp.
Tôi đứng nhìn theo, lần đầu tiên thấy rõ thế nào là lòng dũng cảm.
Ngày 15 tháng 5 năm 1972
Tôi bắt đầu quen với rừng.
Quen với tiếng bom, quen với bóng tối, quen với việc không biết ngày mai.
Nhưng tôi không quen được với mất mát.
Có những người hôm qua còn ngồi cạnh tôi, hôm nay đã không còn nữa.
Ngày 30 tháng 5 năm 1972
Tôi viết những dòng này trong một hầm đất nhỏ.
Ngoài kia trời đang mưa.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao.
Nhưng tôi biết một điều:
Nếu tôi không trở về, thì cũng sẽ có người khác tiếp tục đi.
Con đường này không dừng lại.
Lời cuối trong cuốn nhật ký
Nếu ai đó tìm thấy cuốn sổ này, xin hãy biết rằng:
Chúng tôi đã sống, đã đi, và đã tin vào một điều rất đơn giản – đất nước này sẽ có ngày yên bình.
Không phải ai trong chúng tôi cũng trở về.
Nhưng chúng tôi chưa từng đi một mình.


