Thân nhân liệt sĩ, người có công

NHẬT KÝ NGƯỜI MẸ

câu chuyện về kí ức của một người mẹ liệt sỹ có con tham gia chiến tranh biên giới năm 1979

Tuyên Quang25/11/2025Chi đoàn Cây Gạo (Đoàn xã Hồng Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một đoàn viên trẻ của xã. Mỗi dịp tham gia hoạt động “Đền ơn đáp nghĩa”, chúng tôi thường đến thăm các gia đình liệt sĩ. Nhưng có một lần, câu chuyện tôi được nghe đã ở lại với tôi đến tận bây giờ — câu chuyện của bà Lý Thị Bắc, người mẹ có con trai hi sinh trong chiến tranh biên giới năm 1979.

Hôm ấy chúng tôi bước vào căn nhà nhỏ của bác Bắc. Bác ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, mái tóc bạc như sợi sương. Khi nghe chúng tôi hỏi về — con trai bác, bác khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn xa như tìm lại hình bóng trong quá khứ.

Bác kể rằng năm 1979, khi tiếng súng nổ rền ở biên giới, anh ấy tầm hai mươi tuổi. Ngày nhận lệnh gọi nhập ngũ, anh gói ghém đồ đạc trong im lặng. Trước khi đi, anh nắm tay bác và nói:

“Má đừng lo, con đi rồi con về. Con trai má mạnh mà.”

Bác kể đến đây, giọng bỗng chùng xuống. Tôi thấy bàn tay già nua của bác siết nhẹ vào tà áo, như vẫn muốn giữ lại khoảnh khắc ấy.

Bác nói những ngày anh đi, chiều nào bác cũng ra đầu ngõ, ngồi trên chiếc ghế gỗ nhìn về con đường đỏ bụi. Bác bảo, người mẹ nào có con đi trận cũng vậy — mong thư từng ngày, mong tin từng giờ.

Rồi một hôm, bác nhận được lá thư đầu tiên và cũng là cuối cùng của anh. Lá thư chỉ vài dòng, nhưng cậu thanh niên hai mươi tuổi đã cố trấn an mẹ mình:
“Mẹ ráng giữ gìn sức khỏe. Khi nào yên tiếng súng, con về phụ mẹ mùa gặt.”

Bác đã đọc lá thư ấy không biết bao nhiêu lần. Nhưng bác bảo, dù có thuộc lòng từng chữ, mỗi lần đọc vẫn thấy đau như mới hôm qua.

Rồi bác im lặng một lúc. Mắt bác rưng rưng khi kể ngày xã báo tin…

Chiều hôm đó trời nhiều mây. Khi thấy bóng người cán bộ xã đứng trước cổng, bác đã biết tin không lành. Người cán bộ tháo nón, cúi đầu. Cuối cùng, bằng giọng nghẹn lại, ông nói với bác rằng anh đã hi sinh khi đang làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới.

“Lúc đó,” bác nói, “tui không còn nghe thấy gì nữa… chỉ thấy đất trời quay cuồng. Con tui… đi rồi.”

Chúng tôi ngồi lặng đi. Không ai nói lời nào, chỉ nghe tiếng gió thổi qua hàng tre trước nhà.

Giọng bác khẽ run khi nói:
“Con tui hi sinh khi còn trẻ lắm. Nhưng nó sống trọn với Tổ quốc. Tui vừa đau… mà cũng vừa tự hào nữa.”

Khi đứng dậy chào bác ra về, tôi thấy bác ngồi lặng bên bàn thờ, tay vuốt nhẹ lên tấm ảnh cũ của anh . Ngoài sân, gió thổi từng cơn, nhẹ như nỗi lòng của một người mẹ đã chờ đợi cả một đời.

Hôm đó, trên đường về, tôi không ai bảo ai mà đều im lặng. Câu chuyện của bác không chỉ làm tôi xúc động mà còn khiến tôi hiểu sâu hơn ý nghĩa của hai chữ “hòa bình” — và hiểu rằng những người trẻ như tôi cần phải trân trọng, giữ gìn điều đó bằng tất cả trách nhiệm của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NHẬT KÝ NGƯỜI MẸ | Câu chuyện thời hoa lửa