Nhật ký Nguyễn Văn Thạc – Lửa nhiệt huyết tuổi 20
Chuyện kể rằng, giữa những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ thanh niên đã xếp lại bút nghiên, chia tay giảng đường đại học để lên đường ra mặt trận. Nguyễn Văn Thạc, chàng sinh viên xuất sắc khoa Toán - Cơ của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, là một trong những người con ưu tú như thế. Anh nhập ngũ năm 1971 và ngã xuống tại chiến trường Quảng Trị vào mùa hè đỏ lửa năm 1972, khi tuổi đời vừa tròn 20. Để lại cho đời sau không chỉ là niềm tiếc thương vô hạn, anh còn gửi lại cả một tài sản vô giá: cuốn nhật ký mang tên "Mãi mãi tuổi 20".
Những dòng nhật ký của Nguyễn Văn Thạc không hề có sự than van hay nao núng trước cái chết. Ngược lại, đó là những trang viết tràn đầy tình yêu quê hương, niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng và lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Anh viết về những chặng đường hành quân vất vả, về mảnh đất miền Trung nắng gió, về những người đồng đội cùng chung chí hướng và cả những nỗi niềm riêng tư gửi về người bạn gái nơi quê nhà. Trong từng dòng chữ, người đọc cảm nhận được sự hòa quyện sâu sắc giữa tâm hồn của một sĩ tử giàu tình cảm và bản lĩnh của một người chiến sĩ cách mạng kiên cường.
Một trong những câu nói nổi tiếng nhất trích từ nhật ký của anh đã trở thành ngọn đuốc soi đường cho nhiều thế hệ trẻ: "Nếu như tôi không trở về, ai sẽ là người tiếp nối những giấc mơ còn dang dở?". Đó không phải là lời từ biệt bi luỵ, mà là sự ủy thác trách nhiệm, là lời nhắn nhủ chân thành gửi tới những người ở lại và thế hệ tương lai. Anh và biết bao đồng đội đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân rực rỡ nhất cho độc lập, tự do của Tổ quốc, để những thế hệ sau được sống trong hòa bình.
Ngày nay, khi lật mở lại những trang nhật ký "Mãi mãi tuổi 20" trong chiến dịch "Thời hoa lửa", đoàn viên thanh niên cả nước không khỏi xúc động và tự hào. Câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc là minh chứng sống động nhất cho tinh thần "Cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh". Nó nhắc nhở tuổi trẻ hôm nay về giá trị của hòa bình, về những hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại của cha anh, từ đó sống có trách nhiệm, hoài bão và cống hiến nhiều hơn cho đất nước.



