Nhật ký những ngày Hà Nội đỏ lửa.c1
Nhật ký những ngày Hà Nội đỏ lửa
Tôi viết những dòng này khi mái tóc đã bạc gần hết, nhưng ký ức về 12 ngày đêm cuối tháng 12 năm 1972 vẫn còn nóng như vừa mới hôm qua. Khi đó, tôi là chiến sĩ ra-đa của Trung đoàn Phòng không 291, đóng quân ở ngoại thành Hà Nội. Tôi hai mươi ba tuổi, quê Thái Bình, nhập ngũ từ năm 1969, từng trải qua nhiều trận đánh, nhưng chưa bao giờ đối mặt với một cuộc thử thách khốc liệt đến vậy.
Ngày 18 tháng 12 năm 1972, vào lúc gần 19 giờ, còi báo động vang lên dồn dập. Trên màn hình ra-đa, những chấm sáng xuất hiện dày đặc, di chuyển chậm nhưng cực kỳ ổn định. Chúng tôi biết ngay: B-52 đã vào. Không phải một tốp, mà là cả đàn, bay theo đội hình, từ hướng Tây Bắc và Tây Nam, thẳng tiến Hà Nội. Không khí trong hầm chỉ huy nặng như chì. Mỗi người một vị trí, một ánh mắt căng cứng, không ai nói một lời thừa.
Khoảng 20 giờ 13 phút, loạt bom đầu tiên trút xuống khu vực Yên Viên – Gia Lâm. Đất rung lên như động đất. Trần hầm rung bần bật, bụi vôi rơi trắng vai áo. Tôi nghe rõ tiếng bom nổ xuyên qua lớp đất dày, như tiếng búa khổng lồ nện thẳng vào lồng ngực. Nhưng tay tôi vẫn bám chặt lấy cần điều khiển, mắt không rời màn hình. Tôi tự nhủ: nếu mình run tay, bom sẽ rơi xuống nhà dân.
Những ngày tiếp theo, từ 18 đến 29 tháng 12, Hà Nội gần như không ngủ. Ban ngày, chúng tôi củng cố trận địa, sửa khí tài, chôn cất đồng đội hy sinh. Ban đêm, lại bước vào cuộc đấu trí căng thẳng với không lực Hoa Kỳ. Địch thay đổi độ cao, đường bay, gây nhiễu điện tử dày đặc. Có lúc màn hình chỉ toàn nhiễu trắng, tưởng như không còn gì để bám bắt. Nhưng bằng kinh nghiệm và sự phối hợp giữa các đơn vị, chúng tôi dần “bóc” được nhiễu, tìm ra mục tiêu thật.
Đêm 20 tháng 12 năm 1972, tôi sẽ không bao giờ quên. Khoảng 22 giờ, từ trận địa tên lửa ở Phú Lương, một quả SAM-2 rời bệ phóng, xé toạc bầu trời. Chỉ vài chục giây sau, một đốm lửa lớn bùng lên trên không trung. Một chiếc B-52 bị bắn rơi. Cả hầm chỉ huy vỡ òa, nhưng niềm vui chỉ kéo dài trong khoảnh khắc. Ngay sau đó, bom lại trút xuống dữ dội hơn, như sự trả thù điên cuồng.
Đêm 26 tháng 12 năm 1972 là đêm ác liệt nhất. Mỹ huy động số lượng B-52 lớn nhất từ trước tới nay, đánh vào Hà Nội, Hải Phòng. Khu Khâm Thiên chìm trong biển lửa. Sáng hôm sau, khi tôi cùng tổ công tác xuống khu dân cư giúp khắc phục hậu quả, trước mắt tôi là những ngôi nhà đổ nát, những hố bom sâu hoắm, và những tấm khăn trắng phủ lên thân thể người dân vô tội. Tôi cắn chặt răng để không bật khóc. Chính những hình ảnh ấy khiến chúng tôi hiểu rằng: mình không được phép thua.
Đến ngày 29 tháng 12 năm 1972, tiếng bom thưa dần. Và rồi tin truyền đến: Hoa Kỳ tuyên bố ngừng ném bom miền Bắc từ vĩ tuyến 20 trở ra. Chúng tôi đứng lặng trong hầm chỉ huy. Không ai reo hò, chỉ có những cái nắm tay thật chặt. Ai cũng hiểu, đây là chiến thắng được đổi bằng máu, bằng cả Hà Nội bị thương nhưng không khuất phục.
Sau này, lịch sử gọi đó là “Chiến thắng Điện Biên Phủ trên không”. Còn với tôi, đó là 12 ngày đêm mà một thế hệ đã đặt cả tuổi trẻ của mình dưới bầu trời rực lửa, để giữ cho Tổ quốc được ngẩng cao đầu trên bàn đàm phán Paris.
Giờ đây, mỗi khi tháng 12 trở lại, tôi vẫn nghe như đâu đó tiếng còi báo động năm xưa. Và tôi biết, mình đã từng sống trong một thời khắc mà lịch sử đi qua bằng bom đạn, nhưng được viết nên bằng ý chí con người.



