Người có công giúp đỡ cách mạng

Nhật ký thời hoa lửa – Ông Bùi Tiến Len

Phú Thọ22/11/2025Bùi Văn Dũng (Xóm Đầm, Lạc Lương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 12 tháng 3 năm 1973 – Căn cứ Cam Ranh

Gió biển Cam Ranh thổi ràn rạt cả ngày. Đêm qua đơn vị hành quân xuyên đồi cát, tới sáng mới ổn định vị trí. Cát len vào áo, vào ba lô, vào cả mép võng… vậy mà thằng Tâm vẫn cười hề hề:
“Biển đẹp thế này, hòa bình rồi chắc tao sẽ vào Cam Ranh tắm biển suốt đời.”
Tôi bật cười. Ở chiến trường, tiếng cười là thứ xa xỉ nhưng lại quý như cơm gạo.

Ngày 27 tháng 4 năm 1973 – Bên rừng dương ven biển

Đơn vị nhận nhiệm vụ bảo vệ tuyến ven biển Cam Ranh – Khánh Hòa. Đêm nào cũng tuần tra. Mặt biển sẫm đen, từng đợt sóng trắng lấp ló như bóng quân thù.
Tôi bắt đầu quen với mùi gió biển, quen với tiếng sóng vỗ thay cho tiếng ru ngủ.
Mẹ ở nhà chắc đang chuẩn bị cấy vụ mới, không biết có nhận được thư con trai hay chưa.

Ngày 10 tháng 6 năm 1973 – Đèo Cù Hin

Hành quân từ Cam Ranh ra Khánh Hòa. Đèo Cù Hin dài và nóng như thiêu người. Ba lô nặng, súng nặng, nhưng những câu hò xứ biển của mấy anh em dân Khánh Hòa trong đơn vị làm đường đèo bỗng như ngắn lại.
Chiều xuống, biển ánh lên một dải bạc. Đẹp đến kỳ lạ – cái đẹp vừa khiến người ta say mê, vừa khiến người ta lo bởi chiến tranh có thể phá hủy tất cả.

Ngày 2 tháng 9 năm 1973 – Căn cứ dã chiến gần Suối Dầu

Quốc khánh trên chiến trường.
Không pháo hoa, không biểu diễn, chỉ có xoong nước suối nấu mì và mấy lát thịt hộp chia nhau.
Ấy vậy mà ai cũng vui. Tôi và anh em hát vang cả một góc rừng:
“Ta đi giải phóng quê hương…”
Giọng hòa vào tiếng biển xa xa, nghe mà bồi hồi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn