Nhật ký thời hoa lửa – Ông Bùi Văn Hùng
Ngày 5 tháng 3 năm 1975 – Rừng Mã Đà
Đêm qua cả đơn vị hành quân xuyên rừng Mã Đà. Mưa đầu mùa lâm râm, đường trơn, balô nặng oằn vai nhưng ai cũng im lặng bước. Tin chiến thắng từ Buôn Ma Thuột truyền về khiến lòng tôi bừng lên một cảm giác khó tả – vừa hồi hộp, vừa phấn chấn như thấy trước mắt cánh cửa giải phóng đang mở ra.
Rừng Mã Đà mịt mùng, thỉnh thoảng chỉ nghe tiếng vượn hú và tiếng lá khô bị giẫm nát. Tôi và anh Tư Hòa đi cuối đội hình, vừa đi vừa thì thầm:
“Có khi nào… mùa này là mùa cuối cùng của chiến tranh không Hùng?”
Tôi cười:
“Ráng đi anh, gần lắm rồi.”
Ngày 12 tháng 3 năm 1975 – Căn cứ Dầu Tiếng
Đóng quân cạnh một vạt cao su già, lá khô rơi như mưa. Tối nay chúng tôi được bổ sung lương khô, muối vừng và vài viên thuốc ký ninh. Anh em trong đơn vị khoái chí như được tết.
Chính ủy họp toàn đại đội, thông báo:
“Miền Đông ta sắp mở trận đánh lớn. Các cậu phải chuẩn bị tinh thần, giữ sức để khi thời cơ đến là tiến công thật mạnh.”
Tôi ngồi nghe mà tim đập mạnh. Những ngày chờ đợi căng như dây đàn.
Ngày 22 tháng 3 năm 1975 – Đường 22, Tây Ninh
Suốt ngày chúng tôi ém quân, ngụy trang kín mít chờ lệnh. Máy bay địch quần thảo trên đầu nhưng không phát hiện ra. Tiếng bom nổ ở hướng Củ Chi, hướng Bình Dương vọng lại từng chập.
Buổi tối, trong ánh đom đóm lửa đốt vội, tôi tranh thủ viết vài dòng gửi về cho mẹ:
“Con vẫn khỏe. Có thể con chưa về ngay được, nhưng chiến thắng gần rồi mẹ ơi…”
Đặt bút xuống mà nước mắt cứ cay xè. Cha mất từ năm 1972, giờ chỉ còn mẹ và đứa em út.
Ngày 1 tháng 4 năm 1975 – Phía Bắc Sài Gòn
Tin chiến thắng từ Tây Nguyên, rồi Huế – Đà Nẵng dồn dập truyền về. Anh em trong đơn vị đùa nhau:
“Quân khu 7 mình phải giữ kịp nhịp cả nước đó nghen!”
Không khí sục sôi. Mỗi ngày đều huấn luyện đánh thành phố: chia tổ, đánh chi viện, đánh lô cốt, mở cửa mở mảng. Tôi được phân vào tổ mũi nhọn, nhiệm vụ mở đường khi tiến vào nội đô.
Tối nào cũng nghe tiếng pháo từ xa vọng lại như thúc giục.
Ngày 20 tháng 4 năm 1975 – Cầu Sông Buông
Hôm nay đơn vị áp sát các tuyến phòng thủ cuối của địch. Quân ngụy chống trả yếu ớt, tinh thần hoảng loạn. Chúng tôi bắt được vài tên, ai cũng kể: “Họ tan rã rồi, anh em ơi.”
Đêm nay trời trong vắt, trăng non mỏng như lưỡi liềm treo trên đỉnh rừng. Tôi nằm dựa balô, nghe tiếng ếch nhái, thỉnh thoảng là tiếng pháo từ hướng Biên Hòa.
Tôi nghĩ đến ngày mai – có thể là trận đánh cuối cùng trong đời cầm súng.
Ngày 26 tháng 4 năm 1975 – Cổng phía Đông Sài Gòn
Tiếng pháo dội tới như xé không khí. Đơn vị tôi nhận lệnh hợp lực với các cánh quân từ phía Xuân Lộc và Long Bình. Hàng xe tăng, xe kéo pháo nối dài trên đường. Bụi đỏ phủ kín người.
Lúc chuẩn bị xuất phát, anh Tiến – tiểu đội phó – nói với tôi:
“Nhớ giữ mạng đó Hùng. Giải phóng xong về mà cưới vợ.”
Tôi bật cười:
“Giải phóng xong về nhà đã, rồi cưới cũng chưa muộn.”
Chúng tôi xiết chặt tay nhau. Có người lặng lẽ nhìn về quê nhà, có người nhét thư chưa kịp gửi vào túi áo ngực như lá bùa may mắn.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 – Sài Gòn
Buổi sáng, cả đơn vị tiến vào nội thành theo hướng Quân khu 7 được phân công. Khói còn bay từ những tòa nhà bị đánh phá đêm trước. Địch bỏ lại súng đạn la liệt. Nhân dân hai bên đường vẫy tay, reo hò:
“Bộ đội giải phóng tới rồi! Bộ đội mình tới rồi!”
Khoảnh khắc ấy… tim tôi như muốn nổ tung. Mọi mệt mỏi, mất mát, sợ hãi đều tan biến.
Khi radio thông báo Tổng thống ngụy quyền Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, cả đại đội ôm chầm lấy nhau. Anh em khóc – có người khóc nức nở, có người cười như điên dại. Tôi đứng yên một lúc lâu, nhìn lên bầu trời trong xanh, thầm nói với ba:
“Ba ơi… đất nước thống nhất rồi.”
Ngày 1 tháng 5 năm 1975 – Sài Gòn, Dinh Độc Lập
Đêm qua lần đầu tiên sau bao năm, tôi ngủ ngon thật sự. Không tiếng bom, không tiếng đạn, không còn lo lắng có thể rời bỏ cuộc đời bất cứ lúc nào.
Sáng nay dân Sài Gòn mời bộ đội ăn cơm, uống nước đá, tặng trái cây. Đứa bé bán báo dúi vào tay tôi tờ báo sáng, miệng cười tươi:
“Chú bộ đội giữ làm kỷ niệm nghen!”
Tôi nhìn tờ báo rồi nhìn bầu trời trong xanh – bầu trời của hòa bình mà tôi và bao anh em đã đánh đổi tuổi trẻ để có được.



