NHẬT KÝ THỜI HOA LỬA – ÔNG BÙI XUÂN TƯỚC
Ngày 10 tháng 3 năm 1975 – Trên đường hành quân
Gió từ rừng già thổi lồng vào ba lô. Đêm nay cả đơn vị chuẩn bị xuất phát. Anh em ai cũng mang một tâm trạng lạ lắm: hồi hộp có, háo hức có, nhưng sâu nhất vẫn là niềm tin rằng ngày đất nước thống nhất đang đến rất gần.
Tôi – Bùi Xuân Tước, quê ở vùng trung du. Rời nhà đã hơn 5 năm, giờ bước chân vào trận đánh lớn nhất đời mình. Ba lô nhẹ tênh nhưng trái tim nặng trĩu nỗi nhớ nhà.
Ngày 26 tháng 3 năm 1975 – Buôn Ma Thuột sau giải phóng
Tin chiến thắng lan nhanh như lửa gặp gió. Buôn Ma Thuột giải phóng làm cả chiến trường bừng lên. Anh em trong đơn vị ôm nhau, nước mắt ràn rụa. Tôi đứng nhìn lá cờ giải phóng tung trên nóc dinh tỉnh trưởng mà tim run run.
Đêm ấy, tôi viết dòng này dưới ánh đèn dầu của một ngôi nhà bỏ trống:
"Có lẽ, chiến tranh rồi sẽ kết thúc trong một ngày không xa. Chúng tôi đang đi những bước cuối của cuộc trường chinh."
Ngày 7 tháng 4 năm 1975 – Hướng về Sài Gòn
Đơn vị nhận lệnh cấp tốc hành quân tiến vào Đông Nam Bộ. Con đường đầy bụi đỏ, những đoàn xe nối nhau dài bất tận. Những người dân hai bên đường đưa nước, khoai, mè xửng… Có cụ già nắm tay tôi, run run nói:
— "Các con cố lên, Sài Gòn chờ."
Tôi thấy trong mắt cụ cả một niềm hy vọng cháy bỏng.
Ngày 20 tháng 4 năm 1975 – Ngoại vi Sài Gòn
Chúng tôi đã ở rất gần rồi. Đêm nay nghỉ chân bên một rừng cao su. Trời tối, chỉ nghe tiếng mưa rả rích trên tán lá. Anh Ba – tiểu đội trưởng – đưa cho tôi nửa gói thuốc:
— "Tước à, ráng giữ sức, vài bữa nữa vào Sài Gòn rồi."
Tôi châm điếu thuốc, khói hòa vào sương đêm. Nghĩ đến mốc son lịch sử đang chờ phía trước.
Ngày 26 tháng 4 năm 1975 – Chiến dịch Hồ Chí Minh nổ súng
Tiếng pháo rung chuyển cả bầu trời. Sài Gòn ở phía trước đang bùng lên ánh chớp. Đơn vị tôi áp sát tuyến phòng thủ của địch. Mùi khói, mùi thuốc súng, mùi đất hòa vào nhau.
Tôi ôm chặt khẩu AK quen thuộc. Đây là giờ phút mà tôi đã chờ đợi suốt bao năm.
Ngày 28 tháng 4 năm 1975 – Cổng Thủ Đức
Tuyến phòng ngự của địch bị chọc thủng. Anh em chúng tôi vừa đánh vừa chạy, như muốn lao thật nhanh về phía thành phố. Bên đường, những người dân hò reo, vẫy khăn trắng.
Một em bé dúi vào tay tôi trái dừa tươi. Em cười:
— "Chú giải phóng quân uống nước đi, vô Sài Gòn cho lẹ!"
Tôi vừa cười vừa lau mồ hôi trên mặt mình và trên trán em.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 – Khoảnh khắc lịch sử
Buổi sáng, cả thành phố như nghẹt thở. Đơn vị tôi tiến thẳng về hướng Dinh Độc Lập. Tiếng súng thưa dần, rồi im hẳn.
Khi thấy chiếc xe tăng mang số hiệu 390 húc đổ cổng, mọi người đứng lại trong vài giây – như sợ mình đang mơ. Tôi nghẹn giọng, bàn tay siết chặt đến run lên.
Rồi tất cả cùng òa lên trong tiếng hô:
"Thắng rồi! Giải phóng Sài Gòn rồi!"
Tôi đứng giữa sân Dinh, nhìn lá cờ cách mạng tung bay. Nước mắt tự nhiên chảy. Tưởng như bao năm vất vả, gian khổ, hy sinh… tất cả dồn về khoảnh khắc ấy.



