Nhật ký thời hoa lửa – Ông Đỗ Đức Thuận
háng 12 năm 1974 – Rời quê
Ngày 18/12/1974
Trời cuối năm se lạnh. Mẹ gói cho tôi nắm cơm muối vừng mang theo đường hành quân. Bà không khóc, chỉ nắm tay tôi lâu hơn mọi ngày. Cha dặn: “Con đi lần này, chắc sẽ đến ngày toàn thắng. Cố giữ mình.”
Tôi khoác ba lô, súng vắt vai, trong lòng nặng trĩu mà vẫn háo hức. Đơn vị nói sẽ vào chiến trường Trị – Thiên rồi tiếp tục nhận nhiệm vụ mới.
Tháng 1 năm 1975 – Trước giờ sấm dậy
Ngày 5/1/1975 – Mặt trận Trị – Thiên
Đêm đầu nằm ngoài rừng, tiếng pháo địch vọng lại xa xa. Anh em nằm cạnh nhau, mỗi người một suy nghĩ. Tôi lật trang sổ, viết vài dòng: “Không biết mùa xuân này đất nước có đổi khác không?”
Chỉ huy nhắc: chuẩn bị nhiệm vụ mới – quan trọng, bí mật.
Ngày 20/1/1975
Cả tiểu đoàn được phổ biến tình hình: ta đang tạo thế lớn, chuẩn bị đánh những trận quyết định. Ai cũng nhìn nhau, ánh mắt sáng lên.
Anh Ba khẩu đội trưởng nói nhỏ: “Thuận à, có khi năm nay mình giải phóng miền Nam thật đó.”
Chiến dịch Tây Nguyên mở màn
Tháng 3/1975 – Nổ súng ở Buôn Ma Thuột
Ngày 4/3/1975 – Hành quân xuyên rừng
Đơn vị tôi được lệnh bí mật tiến vào hướng Buôn Ma Thuột. Đường rừng dài hun hút, vắt bám đầy chân. Có bữa chỉ kịp ăn miếng lương khô rồi đi tiếp.
Nhưng lạ lắm, ai cũng khỏe, ai cũng muốn bước nhanh hơn.
Ngày 10/3/1975 – Buôn Ma Thuột
Tiếng súng nổ dậy cả vùng trời. Thành phố chìm trong khói súng và từng đợt tiến công.
Tôi cùng tổ trinh sát luồn qua dãy nhà phía bắc. Khi lá cờ của ta được cắm trên nóc chi khu, cảm giác như cả đất trời vỡ òa.
Anh em ôm lấy nhau, chẳng ai nói được gì. Chỉ nghe tiếng thở dồn dập và ánh mắt ướt.
Ngày 12/3/1975
Địch tháo chạy. Tin chiến thắng lan về quê, tôi được chính trị viên báo lại: “Thuận, bố mẹ cậu nhắn lên là tự hào lắm.”
Tôi quay mặt đi, giấu giọt nước mắt.
Tháng 4/1975 – Thần tốc, táo bạo, bất ngờ
Ngày 1/4/1975 – Giải phóng Huế
Chúng tôi hành quân như chạy đua với thời gian. Quá nửa anh em vừa giải quyết xong trận Buôn Ma Thuột lại lên đường ngay.
Ngày Huế giải phóng, tiếng reo mừng vang cả đường phố. Người dân đưa nước, đưa cơm cho bộ đội.
Tôi nhận ra mình đang đứng trên mảnh đất cố đô, nhưng không có thời gian cảm nhận. Chỉ huy hô: “Tiếp tục, hướng Sài Gòn!”



