Nhật Ký Trong Hầm Tối - Từ Giảng Đường Ra Chiến Trường
Cựu chiến binh Đào Chí Thành, nguyên sinh viên Khoa Toán, Đại học Sư phạm Hà Nội, nhập ngũ năm 1971, mang theo một cuốn sổ tay ghi nhật ký. Đêm 27/7/1972, ông vượt sông Thạch Hãn trong mưa pháo. Nhiều đồng đội ngã xuống sông. Vào Thành cổ Quảng Trị, ông viết vội trong hầm tối dưới ánh đèn pin: “Đất rung chuyển, hầm sập, đồng đội hy sinh, nhưng chúng tôi vẫn cười.” Có những hôm hầm bị vùi lấp, phải đào rất lâu mới kéo được anh em lên. Họ ăn lương khô, uống nước sông lẫn máu. Nhưng trong lòng mỗi
Cựu chiến binh Đào Chí Thành, nguyên sinh viên Khoa Toán, Đại học Sư phạm Hà Nội, nhập ngũ năm 1971, mang theo một cuốn sổ tay ghi nhật ký.
Đêm 27/7/1972, ông vượt sông Thạch Hãn trong mưa pháo. Nhiều đồng đội ngã xuống sông. Vào Thành cổ Quảng Trị, ông viết vội trong hầm tối dưới ánh đèn pin: “Đất rung chuyển, hầm sập, đồng đội hy sinh, nhưng chúng tôi vẫn cười.”
Có những hôm hầm bị vùi lấp, phải đào rất lâu mới kéo được anh em lên. Họ ăn lương khô, uống nước sông lẫn máu. Nhưng trong lòng mỗi người lính trẻ vẫn cháy một khát vọng: được sống sót để trở lại giảng đường sau hòa bình.
Ngày 16/9/1972, khi rút lui, ông chào Thành cổ: “Hẹn ngày gặp lại.”
Giờ kể lại cho con cháu, ông nói: “81 ngày đêm ấy không chỉ là bom đạn, mà là ý chí giữ nước. Hòa bình hôm nay là món quà từ máu xương của thế hệ chúng tôi.”



