NHẬT KÝ TUỔI HAI MƯƠI
Giữa những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, một cuốn nhật ký nhỏ đã ghi lại những ước mơ, khát vọng và tình yêu quê hương của một người lính trẻ. Hơn nửa thế kỷ sau, những trang nhật ký ấy vẫn khiến người đọc xúc động bởi tinh thần lạc quan và lòng yêu nước cháy bỏng.
Trong chiến tranh, có những thứ quý giá hơn cả vật chất. Đó là niềm tin, là hy vọng và những ước mơ giúp con người vượt qua gian khổ.
Ông Trần Văn Hòa vẫn còn giữ một cuốn sổ nhỏ đã cũ theo thời gian. Cuốn sổ ấy từng thuộc về một người đồng đội của ông – chiến sĩ trẻ Lê Văn Bình.
Bình nhập ngũ năm 1970 khi vừa tròn hai mươi tuổi.
Ở tuổi ấy, nhiều người đang ngồi trên ghế nhà trường hoặc bắt đầu xây dựng tương lai cho riêng mình.
Còn Bình lựa chọn khoác lên màu áo lính.
Ngày lên đường, anh mang theo rất ít hành lý.
Ngoài vài bộ quần áo và tấm ảnh gia đình, anh còn mang theo một cuốn sổ tay nhỏ.
Đó chính là cuốn nhật ký.
Mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi, Bình lại lấy cuốn sổ ra viết.
Anh ghi lại những ngày hành quân.
Những cánh rừng đã đi qua.
Những người đồng đội đã gặp.
Những trận mưa rừng bất chợt.
Những đêm ngồi bên bếp lửa giữa đại ngàn.
Có những trang viết rất giản dị:
"Hôm nay đơn vị vượt suối. Nước chảy xiết nhưng ai cũng vui vì hoàn thành nhiệm vụ."
Có những trang lại chan chứa nỗi nhớ nhà:
"Không biết mẹ có còn đau lưng không. Ước gì được ăn bữa cơm gia đình một lần."
Nhưng điều khiến ông Hòa xúc động nhất là những dòng viết về tương lai.
Bình viết:
"Khi đất nước hòa bình, mình muốn trở thành thầy giáo. Mình sẽ dạy học cho trẻ em ở quê."
Một ước mơ giản dị.
Một khát vọng rất đỗi bình thường của tuổi hai mươi.
Nhưng chiến tranh đã khiến ước mơ ấy không thể trở thành hiện thực.
Năm 1972, trong một trận chiến ác liệt, Bình đã anh dũng hy sinh.
Khi thu dọn tư trang của anh, đồng đội tìm thấy cuốn nhật ký được bọc cẩn thận trong túi áo.
Không ai cầm được nước mắt khi đọc những dòng cuối cùng.
Ở trang cuối, Bình viết:
"Nếu một ngày mình không trở về, mong đất nước sẽ hòa bình. Mong trẻ em được đến trường. Mong mẹ luôn mạnh khỏe."
Những dòng chữ ấy ngắn ngủi nhưng chứa đựng cả tấm lòng của một người lính trẻ.
Sau chiến tranh, ông Hòa nhiều lần tìm về gia đình Bình.
Ông trao lại cuốn nhật ký cho mẹ anh.
Người mẹ già run run lật từng trang giấy.
Bà vuốt ve nét chữ của con trai như thể đang chạm vào chính người con đã xa cách quá lâu.
Nước mắt lặng lẽ rơi trên những trang giấy cũ.
Đó không chỉ là cuốn nhật ký.
Đó là tuổi trẻ.
Là những ước mơ chưa kịp thực hiện.
Là tình yêu gia đình và quê hương đất nước.
Ngày nay, cuốn nhật ký ấy vẫn được gia đình gìn giữ như một báu vật.
Mỗi lần đọc lại, họ không chỉ nhớ về Bình mà còn nhớ đến cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời vì Tổ quốc.
Câu chuyện ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Tuổi hai mươi hôm nay của chúng ta khác rất nhiều so với tuổi hai mươi của thế hệ cha anh.
Chúng ta được sống trong hòa bình.
Được học tập.
Được theo đuổi ước mơ.
Được lựa chọn tương lai cho chính mình.
Những điều tưởng như bình thường ấy lại là điều mà biết bao người lính năm xưa đã hy sinh để bảo vệ.
Cuốn nhật ký của Bình không chỉ kể về một con người.
Nó kể về một thế hệ.
Một thế hệ dám sống, dám cống hiến và dám hy sinh vì độc lập dân tộc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Những trang giấy đã ngả màu.
Nhưng tinh thần của người lính trẻ tuổi hai mươi ấy vẫn còn nguyên giá trị.
Đó là tinh thần yêu nước.
Là ý chí vượt khó.
Là niềm tin vào tương lai.
Và là khát vọng cống hiến cho cộng đồng.
Nhật ký tuổi hai mươi đã khép lại từ lâu.
Nhưng câu chuyện của nó sẽ còn được kể mãi.
Để nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình không phải điều tự nhiên có được.
Và mỗi người trẻ cần sống sao cho xứng đáng với những hy sinh của cha anh đi trước.



