NHẬT KÝ TUỔI HAI MƯƠI
Trong ba lô của Vàng A Páo, ngoài chiếc áo mưa và bi đông nước còn có một cuốn sổ nhỏ. Mỗi tối sau giờ làm đường, anh lại ngồi dưới ánh đèn dầu ghi vài dòng về công việc, về đồng đội và ước mơ sau chiến tranh.
Có trang chỉ vỏn vẹn một câu: "Hôm nay con đường đã thông, ai cũng cười rất tươi." Có trang lại thấm nước mưa vì vừa viết vừa trú bom.
Anh luôn nói với bạn bè: “Nếu sau này còn sống trở về, mình sẽ đọc lại để nhớ tuổi trẻ đã đi qua như thế nào.”
Ngày hòa bình, cuốn sổ theo anh trở về bản. Những trang giấy đã ngả màu, nét chữ có chỗ nhòe đi theo thời gian, nhưng từng dòng vẫn lưu giữ trọn vẹn một thời tuổi hai mươi sống hết mình vì Tổ quốc.
Mỗi lần mở cuốn nhật ký, ông A Páo lại mỉm cười. Ông không tiếc tuổi trẻ đã qua, bởi đó là những năm tháng đẹp nhất – khi lý tưởng, lòng dũng cảm và tình đồng đội đã trở thành hành trang theo ông suốt cả cuộc đời.


