Nhật ký và lòng tin bất diệt
Tôi còn nhớ rõ nụ cười của chị Thùy, nụ cười hiền lành mà kiên cường. Chị là bác sĩ ở một bệnh xá dã chiến nằm sâu trong lòng chiến trường ác liệt Đức Phổ. Giữa bom đạn, giữa đói rét và bệnh tật, chị là ánh sáng, là niềm hy vọng.
Chị không chỉ là một bác sĩ giỏi mà còn là một người mẹ, một người chị của tất cả anh em thương binh. Chị dành cả đêm để chăm sóc vết thương, để viết thư an ủi. Và chị viết nhật ký. Cuốn nhật ký là nơi chị gửi gắm tâm tư, nỗi nhớ Hà Nội, nhưng hơn hết, là lòng tin bất diệt vào ngày thống nhất.
Chị đã viết: "Đừng buồn nghe mẹ, con gái mẹ đã đi trọn một con đường, đã sống xứng đáng với Tổ quốc, với nhân dân..." Đó là tinh thần của cả thế hệ chúng tôi. Chúng tôi biết cái chết luôn rình rập, nhưng không ai sợ. Sự hy sinh của chị vào tháng 11 năm 1970 là một mất mát lớn, nhưng di sản mà chị để lại không chỉ là những dòng chữ trong cuốn nhật ký.
Cuốn nhật ký ấy, sau này được chính kẻ thù tìm thấy và giữ gìn, đã trở thành bằng chứng hùng hồn nhất về vẻ đẹp của con người Việt Nam: biết yêu thương, biết hy vọng, và sẵn sàng hy sinh tất cả cho tự do và hòa bình.



