Nhật ký viết bằng máu và gió rừng
Bài thơ song thất lục bát khắc họa hình ảnh Đặng Thùy Trâm – nữ bác sĩ nơi chiến trường Trường Sơn, sống và viết giữa bom đạn. Qua nhịp thơ trầm buồn mà da diết, tác phẩm tôn vinh một tâm hồn giàu yêu thương, biến những trang nhật ký thành dấu ấn bất tử của thời hoa lửa.
Đêm Trường Sơn mưa nguồn tê tái
Lá rừng run, gió dội lời kinh
Trang sổ mỏng giữ lặng thinh
Giữa bom đạn vẫn lung linh một người
Người con gái chưa tròn tuổi mộng
Gác lại đời, gánh rộng non sông
Áo blouse trắng giữa rừng
Thành nơi níu lại vô cùng sự sống
Có những lúc tim đau lặng lẽ
Có những chiều nước mắt rơi nhanh
Nhưng rồi lại viết rất xanh
Một niềm tin giữ mong manh cõi người
Từng dòng chữ không phai mực đỏ
Như chính lòng chưa tỏ nỗi đau
Chiến tranh đi suốt qua đầu
Mà em vẫn chọn cúi sâu cứu đời
Nếu một mai trang đời khép lại
Xin giữ dùm những dại những yêu
Vì em đã sống rất nhiều
Trong từng nhịp thở giữa chiều bom rơi
“Dấu chân” ấy đâu cần vang dội
Chỉ âm thầm như gió qua rừng
Nhưng còn mãi đến vô cùng
Một trang nhật ký… hóa thành nhân gian



