NHẬT KÝ VIẾT DỞ VÌ NGƯỜI VIẾT KHÔNG TRỞ VỀ
Cuốn nhật ký viết dở dang của một người lính trẻ – dừng lại ở trang cuối cùng khi anh mãi mãi nằm lại chiến trường.
Cuốn sổ bìa nâu, giấy đã ố vàng, góc sổ sờn rách. Những trang đầu viết ngay ngắn, chữ tròn trịa. Những trang sau chữ xiêu vẹo hơn, mực nhạt dần.
Trang cuối cùng chỉ có một dòng:
“Ngày mai, đơn vị…”
Rồi dừng lại.
Người viết cuốn nhật ký ấy là anh Nguyễn Văn Tâm, anh trai bà Nguyễn Thị Hường. Anh nhập ngũ năm 1969, khi mới hai mươi tuổi.
Nhật ký được tìm thấy trong ba lô của anh, gửi về cho gia đình cùng giấy báo tử năm 1971.
Bà Hường khi ấy mới mười chín tuổi. Bà là người đầu tiên mở cuốn sổ.
Những trang nhật ký kể về những điều rất nhỏ: bữa ăn thiếu muối, đêm mưa rừng lạnh buốt, nỗi nhớ mẹ mỗi lần nghe tiếng suối. Anh viết về đồng đội, về những cái tên mà sau này nhiều người cũng không còn trở về.
Có những đoạn anh viết:
“Bom nổ gần lắm. Nhưng mình vẫn ổn.”
Rồi mấy dòng sau:
“Hôm nay tiễn thêm một người.”
Cuốn nhật ký dừng lại trước một trận đánh lớn.
Gia đình không biết chuyện gì đã xảy ra sau dòng chữ dang dở ấy. Chỉ biết rằng anh Tâm hy sinh trong một trận bom khi đang làm nhiệm vụ dẫn đường.
Bà Hường giữ cuốn nhật ký suốt mấy chục năm. Mỗi lần đọc, bà đều dừng lại ở trang cuối. Không bao giờ lật sang trang trắng phía sau.
– “Vì anh tôi chưa kịp viết tiếp,” bà nói.
Cuốn nhật ký viết dở, nhưng cuộc đời người viết đã hoàn thành trọn vẹn một sứ mệnh.


